1. Tôi vừa ghé bệnh viện về.
Cái cảm giác phải đi một mình - không ai kề bên hỏi han đôi khi cũng tủi thân thật. Cũng may là không sao, chứ nếu phải như cô bạn tôi, có lẽ tôi không thể chịu đựng được mất, gánh cả trên vai sức nặng không chỉ ở tinh thần...
2. Lúc đi, tôi có thỉnh thoảng nhìn qua gương chiếu hậu vài lần. Ngoài vài ba cái xe lạ hoắc, vẫn là không có bóng dáng ấy.
Chẳng biết tôi phải như thế bao nhiêu lần nữa, mới khắc ghi vào tim mình cái hình ảnh đó, " chẳng ai đuổi theo ta cả"
3. Ở bên một vài người, tôi nghĩ nỗi buồn của tôi không được phép tồn tại trong mắt họ. Nếu có, tôi phải làm sao sớm nhất nén chặt nó xuống, một hay vài tiếng đồng hồ cũng được - không được để nó kéo dài quá lâu.
Tại sao phải vậy nhỉ?
*cười*
Nếu không vậy, chắc hẳn những gì phải nhận lại có khi còn nặng nề hơn cả nỗi buồn ban đầu ấy chứ. Là sự thất vọng chẳng thể thốt lên lời, tôi nghĩ vậy rồi giữ trong lòng mình, vậy thôi.
Dù, cũng có khi nghĩ "giá mà..."
...
4. Có lẽ T giận tôi rồi, mà biết sao được. Sao cậu ấy không nghĩ đến những gì tôi cố gắng nhẫn nhịn trong suốt thời gian qua trong khi cậu ấy vui vẻ bay nhảy; và sau đó là những cuộc gọi "nhờ" khi có việc cần đến tôi. Đó gọi là "bạn"?..
5. Tôi có nghĩ đến anh ấy vài lần. Và nghĩ sớm hay muộn, mối nhân duyên này cũng sẽ đứt. Anh cũng có người cần phải được quan tâm, anh sẽ làm gì với cái khoảng cách và mối quan hệ phù phiếm này chứ?...
...
"Em đang tìm kiếm điều gì thế...?"
Now that I think about it, I just need somebody that comfortable with the silence within me, to walk with me till the end of the world - To what? - To save me.
1 thg 10, 2013
27 thg 9, 2013
Chạm thu...
Đêm qua Sài gòn đổ mưa, sau hai ngày oi bức cuối cùng cũng đã trút mưa, hậu quả là tôi như con mèo ướt sũng nằm bẹp góc phòng cuộc mình, và thở khóc nhọc.
Sụt sịt, ho khan...
2h38', sáng tôi tỉnh giấc sau một giấc mộng không yên.
Kể từ ngày rời đi, ngày nào thức giấc tôi cũng biết mình vừa trải qua một điều gì đó chẳng lành, là do dự cảm hay tâm bất an, tôi cũng chẳng rõ nữa.
Không biết nếu đi mua mấy cái dream catcher, thì liệu nó có giúp được gì cho tôi một giấc an lành không nhỉ?
À, trời vừa đổ mưa. Tôi đang mở playlist của Sophie...
"I ain't got the heart.
Go with the morning
I'll stay with my heart...
Không hiểu sao, dạo này dường như tôi không thể chịu đựng được những người xung quanh nữa thì phải. Mọi thứ dường như khó khăn hơn, tôi không hòa nhập được... Có thể là do tôi tự làm khó người, tự để sự ích kỷ của mình lớn lên không phải phép chăng.
Cũng có thể là như thế thật.
Như H, cậu ấy tốt bụng, thật thà, hiền lành và cố quan tâm tôi đang nghĩ gì; thế nhưng càng cố chen chân vào cuộc sống của tôi, cậu ấy lại tự đẩy mình ra xa thôi thêm một chút...Ngay từ lúc đầu, người như cậu đã chẳng thể hiểu được rồi. Những cm vô vị của cậu ấy chỉ càng khiến tôi cảm thấy mình vô cảm thêm thôi, tôi lẳng lặng ẩn toàn bộ stt ở những nơi cậu ấy đặt chân tới...
Cậu ấy khác tôi nhiều thứ lắm, cuộc sống của cậu ấy thẳng một cách đúng nghĩa - không như tôi...Thế nên không cùng nhịp giao cảm.
Và cũng như cô bạn của tôi và một vài lần tôi nghe những lời nói gió thoáng qua ấy, tôi đã muốn mình chẳng thể bận lòng hơn được nữa. Dù đã nhiều lần không phản kháng, nhưng hình như tôi càng im lặng thì sự im lặng của tôi lại bị hiểu ngầm như sự khó chịu, khó hòa đồng nào đó vậy.
Cô ấy ghét sự tự do như tôi, ghét cái kiểu sống nông nổi, bốc đồng nghịch lý và hành động theo cảm xúc nhiều như tôi. Chúng tôi mất dần tiếng nói chung, bạn bè cũng chỉ là danh nghĩa...
Cho đến khi tôi nghe được đích xác cô ấy nói tôi vào cái ngày viết về ước mơ của mình, bỗng dưng...tôi có cảm giác xa lạ quá...
...
Đám đông ồn ào náo nhiệt, nhưng tôi lại hững hờ và cảm thấy nhạt thếch như một mụ già cũ kỹ nào đó vậy.
Có khi nào tôi giống anh chàng trong chuyện quả dâu không? Ích kỷ, tự kiêu, ngu ngốc, thiển cẩn. Muốn thay đổi nhưng lại sợ đánh mất chính mình, nhưng nếu không thay đổi...tôi sẽ sống cả đời trong cái cảm giác này mất...
Thế đấy, thế có rối rắm không cơ chứ?
...
Thêm nữa, viber khốn kiếp sau khi tự động cập nhật đã xóa toàn bộ sms của tôi...bỗng dưng tôi thành kẻ trắng tay. Buồn nhỉ?
Thôi, không kể về nỗi buồn nữa. Càng viết thì càng thấy con chữ lộn xộn và vụng về...
Ừ thì nghe nhạc tiếp vậy...
Sụt sịt, ho khan...
2h38', sáng tôi tỉnh giấc sau một giấc mộng không yên.
Kể từ ngày rời đi, ngày nào thức giấc tôi cũng biết mình vừa trải qua một điều gì đó chẳng lành, là do dự cảm hay tâm bất an, tôi cũng chẳng rõ nữa.
Không biết nếu đi mua mấy cái dream catcher, thì liệu nó có giúp được gì cho tôi một giấc an lành không nhỉ?
À, trời vừa đổ mưa. Tôi đang mở playlist của Sophie...
"I ain't got the heart.
Go with the morning
I'll stay with my heart...
Không hiểu sao, dạo này dường như tôi không thể chịu đựng được những người xung quanh nữa thì phải. Mọi thứ dường như khó khăn hơn, tôi không hòa nhập được... Có thể là do tôi tự làm khó người, tự để sự ích kỷ của mình lớn lên không phải phép chăng.
Cũng có thể là như thế thật.
Như H, cậu ấy tốt bụng, thật thà, hiền lành và cố quan tâm tôi đang nghĩ gì; thế nhưng càng cố chen chân vào cuộc sống của tôi, cậu ấy lại tự đẩy mình ra xa thôi thêm một chút...Ngay từ lúc đầu, người như cậu đã chẳng thể hiểu được rồi. Những cm vô vị của cậu ấy chỉ càng khiến tôi cảm thấy mình vô cảm thêm thôi, tôi lẳng lặng ẩn toàn bộ stt ở những nơi cậu ấy đặt chân tới...
Cậu ấy khác tôi nhiều thứ lắm, cuộc sống của cậu ấy thẳng một cách đúng nghĩa - không như tôi...Thế nên không cùng nhịp giao cảm.
Và cũng như cô bạn của tôi và một vài lần tôi nghe những lời nói gió thoáng qua ấy, tôi đã muốn mình chẳng thể bận lòng hơn được nữa. Dù đã nhiều lần không phản kháng, nhưng hình như tôi càng im lặng thì sự im lặng của tôi lại bị hiểu ngầm như sự khó chịu, khó hòa đồng nào đó vậy.
Cô ấy ghét sự tự do như tôi, ghét cái kiểu sống nông nổi, bốc đồng nghịch lý và hành động theo cảm xúc nhiều như tôi. Chúng tôi mất dần tiếng nói chung, bạn bè cũng chỉ là danh nghĩa...
Cho đến khi tôi nghe được đích xác cô ấy nói tôi vào cái ngày viết về ước mơ của mình, bỗng dưng...tôi có cảm giác xa lạ quá...
...
Đám đông ồn ào náo nhiệt, nhưng tôi lại hững hờ và cảm thấy nhạt thếch như một mụ già cũ kỹ nào đó vậy.
Có khi nào tôi giống anh chàng trong chuyện quả dâu không? Ích kỷ, tự kiêu, ngu ngốc, thiển cẩn. Muốn thay đổi nhưng lại sợ đánh mất chính mình, nhưng nếu không thay đổi...tôi sẽ sống cả đời trong cái cảm giác này mất...
Thế đấy, thế có rối rắm không cơ chứ?
...
Thêm nữa, viber khốn kiếp sau khi tự động cập nhật đã xóa toàn bộ sms của tôi...bỗng dưng tôi thành kẻ trắng tay. Buồn nhỉ?
Thôi, không kể về nỗi buồn nữa. Càng viết thì càng thấy con chữ lộn xộn và vụng về...
Ừ thì nghe nhạc tiếp vậy...
1 thg 9, 2013
Cũng chỉ là chuyện thường ngày....
Từ giờ mình sẽ không chờ nữa, cũng không hỏi nữa. Mình sợ thất vọng...
Đường thì ngày càng dài, biết nhiều cũng chỉ khiến lòng thêm đau xót.
Mình đã đi một đoạn đường quá dài mà chỉ biết im lặng.
Tumblr, mình đã đọc đi đọc lại biết bao nhiêu lần, khóc biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn không thể nào làm quen được với nó.
Mình đã tưởng tượng một ngày trong tay mình là một nắm thuốc, mình sẽ chọn một bãi cả xanh ngập nắng vàng, bật một đoạn nhạc nào đó chẳng hạn. Mình nằm đó.
Kết thúc.
...
Dù sao nó cũng đẹp. Ít hơn là bây giờ. Ít hơn là những ngày qua.
Đoạn đường này cứ tua đi tua lại, bắt đầu - kết thúc, bắt đầu lại - kết thúc như "bắt đầu lại"
Chậm rãi.
Mệt mỏi.
Mình cứ tưởng mình không hề tiếc, hóa ra nhiều thứ cũng đã chết đuối từ lâu rồi...
Nhưng dù sao mình cũng không hề hối hận, chưa bao giờ và cũng không bao giờ.
Mà thôi...cũng chỉ là chuyện thường ngày...
Đường thì ngày càng dài, biết nhiều cũng chỉ khiến lòng thêm đau xót.
Mình đã đi một đoạn đường quá dài mà chỉ biết im lặng.
Tumblr, mình đã đọc đi đọc lại biết bao nhiêu lần, khóc biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn không thể nào làm quen được với nó.
Mình đã tưởng tượng một ngày trong tay mình là một nắm thuốc, mình sẽ chọn một bãi cả xanh ngập nắng vàng, bật một đoạn nhạc nào đó chẳng hạn. Mình nằm đó.
Kết thúc.
...
Dù sao nó cũng đẹp. Ít hơn là bây giờ. Ít hơn là những ngày qua.
Đoạn đường này cứ tua đi tua lại, bắt đầu - kết thúc, bắt đầu lại - kết thúc như "bắt đầu lại"
Chậm rãi.
Mệt mỏi.
Mình cứ tưởng mình không hề tiếc, hóa ra nhiều thứ cũng đã chết đuối từ lâu rồi...
Nhưng dù sao mình cũng không hề hối hận, chưa bao giờ và cũng không bao giờ.
Mà thôi...cũng chỉ là chuyện thường ngày...
31 thg 8, 2013
Ngày cuối cùng bị mất...
"Sho, em không thể tiếp tục được nữa"
"Em không đi đâu cả. Anh có thể yêu em nhưng không bao giờ hiểu những người như em. Em không chờ nữa...."
Tôi nghĩ về những đường thẳng chạy chéo trong không gian. Dù tôi có gặp lại Rei cả trăm lần, yêu cô cả trăm lần, thì cũng sẽ làm tổn thương và chia tay cô cả trăm lần đó. Chỉ cùng một lý do. Có lẽ tôi và cô yêu nhau, nhưng không ở cạnh nhau mãi được. Chẳng phải ngang trái cuộc đời gì, chỉ là do lựa chọn của mỗi người, và yêu nhau không đủ để thay đổi bản ngã vốn có.
Trời thì vẫn gió như thế. Rồi tôi sẽ sống tốt. Rei sẽ sống tốt.
Có gặp lại nhau là tốt rồi....
(-Ngày cuối cùng bị mất - Zelda Gin-)
"Em không đi đâu cả. Anh có thể yêu em nhưng không bao giờ hiểu những người như em. Em không chờ nữa...."
Tôi nghĩ về những đường thẳng chạy chéo trong không gian. Dù tôi có gặp lại Rei cả trăm lần, yêu cô cả trăm lần, thì cũng sẽ làm tổn thương và chia tay cô cả trăm lần đó. Chỉ cùng một lý do. Có lẽ tôi và cô yêu nhau, nhưng không ở cạnh nhau mãi được. Chẳng phải ngang trái cuộc đời gì, chỉ là do lựa chọn của mỗi người, và yêu nhau không đủ để thay đổi bản ngã vốn có.
Trời thì vẫn gió như thế. Rồi tôi sẽ sống tốt. Rei sẽ sống tốt.
Có gặp lại nhau là tốt rồi....
(-Ngày cuối cùng bị mất - Zelda Gin-)
"Nếu chúng ta yêu nhau theo cách cũ, liệu có lại chia tay theo cách cũ không?"
26 thg 8, 2013
Forever Young...
Chỉ một ngày nữa thôi, thêm một ngày nữa được ở tự do.
Ngày mai là sẽ hết. Dù rằng sẻ chia khoảng không gian này là một điều dĩ nhiên không thể tránh khỏi, tôi biết trước...nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn, rất buồn.
Dù sao cũng đã vùng vẫy, đã hít hà cái khoảng không nhỏ này được ba năm rồi.
Cái cửa sổ nhìn đêm...
Cái bàn gục xuống lặng nghe từng giai điệu trôi qua...
Dù biết trước nhưng cái cảm giác mất đi một điều gì đó thật nuối tiếc. Chắc rồi sẽ phải gắng gượng nhiều lắm, chắc cũng phải nhẫn nhịn, kìm nén rất nhiều...
Tôi tự ví mình như con chim nhỏ bị nhốt vậy :)
Tự do
Tự do
...
Mà thôi, ai cũng cần phải cố gắng, phải học để thích nghi, để vừa lòng nữa.
"Mình cũng cần phải cố gắng thêm rất rất nhiều nữa"
À, hôm qua tôi xem hết "So Young", đúng là kẻ mít ướt khi khóc rất nhiều...thật may là xem một mình.
Tôi nhớ mãi cảnh 4 cô gái cùng uống bia và nói "Tuổi thanh xuân là bất diệt..."...
Tuổi thanh xuân đúng là bất diệt...
Dù sao, thật may vì mình cũng còn trẻ, thật may vì vẫn còn ngồi đây và thoải mái với tuổi thanh xuân của mình...
Dù rằng nó buồn quá..
Thật đấy!
...
"B.S."
Ngày mai là sẽ hết. Dù rằng sẻ chia khoảng không gian này là một điều dĩ nhiên không thể tránh khỏi, tôi biết trước...nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn, rất buồn.
Dù sao cũng đã vùng vẫy, đã hít hà cái khoảng không nhỏ này được ba năm rồi.
Cái cửa sổ nhìn đêm...
Cái bàn gục xuống lặng nghe từng giai điệu trôi qua...
Dù biết trước nhưng cái cảm giác mất đi một điều gì đó thật nuối tiếc. Chắc rồi sẽ phải gắng gượng nhiều lắm, chắc cũng phải nhẫn nhịn, kìm nén rất nhiều...
Tôi tự ví mình như con chim nhỏ bị nhốt vậy :)
Tự do
Tự do
...
Mà thôi, ai cũng cần phải cố gắng, phải học để thích nghi, để vừa lòng nữa.
"Mình cũng cần phải cố gắng thêm rất rất nhiều nữa"
À, hôm qua tôi xem hết "So Young", đúng là kẻ mít ướt khi khóc rất nhiều...thật may là xem một mình.
Tôi nhớ mãi cảnh 4 cô gái cùng uống bia và nói "Tuổi thanh xuân là bất diệt..."...
Tuổi thanh xuân đúng là bất diệt...
Dù sao, thật may vì mình cũng còn trẻ, thật may vì vẫn còn ngồi đây và thoải mái với tuổi thanh xuân của mình...
Dù rằng nó buồn quá..
Thật đấy!
...
"B.S."
23 thg 8, 2013
Giá mà...
*Đêm thành phố qua chiếc cửa sổ nhỏ nhuốm đầy màu đen và nỗi buồn*
"-Em đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi...em sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa đâu..."
.
"Anh ở đâu?"
.
"Anh ở đâu?"
"Anh ở đâu?"
"Anh ở đâu?"
...
"-Em đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi...em sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa đâu..."
.
"Anh ở đâu?"
.
"Anh ở đâu?"
"Anh ở đâu?"
"Anh ở đâu?"
...
16 thg 8, 2013
Quá trễ rồi...
Quá trễ rồi anh biết không?
Trễ tự lúc nào, em cũng chẳng rõ nữa. Chỉ biết rằng mọi thứ đã không còn ở yên một chỗ vì anh nữa rồi.
....
Em không thể đợi được nữa đâu...
Trễ tự lúc nào, em cũng chẳng rõ nữa. Chỉ biết rằng mọi thứ đã không còn ở yên một chỗ vì anh nữa rồi.
....
Em không thể đợi được nữa đâu...
20 thg 7, 2013
Loay hoay
1. Sáng nay, vừa tỉnh giấc mình đã vội vã gửi cho M một tin nhắn...M chưa trả lời kịp, chắc anh đang ngủ say...
Có lẽ anh lại chơi game tới tận mấy giờ sáng rồi :)
Mà cũng có lẽ, mình không cần câu trả lời nữa...trễ rồi...
2. "Em có tin vào tình yêu không?"
Thú thật, câu hỏi đó chẳng hiểu tại sao lại cứ khiến mình suy nghĩ nhiều, cứ lởn vởn bám chặt vào trí óc này vậy.
Mà chẳng hiểu sao, càng đi tìm câu trả lời, lại càng thấy lạc lõng...
.
Mình tin vào tình yêu của người khác, tin vào thứ gọi là hạnh phúc của những người yêu nhau, gắn kết cuộc đời bên nhau kia...Nhưng, lại nghĩ: có lẽ điều đó không dành cho mình.
Có những thứ với mình chẳng bao giờ là đủ, và rồi mình nhận ra điều mình chờ đợi và cần, đôi khi chỉ là vài câu nói vào đúng thời điểm ấy thôi, ngay lúc lòng mình đổ vỡ...
Lòng đau thắt lại...như lần mình đứng trước một người và hỏi "sự thật ở đâu?"...nhưng người ấy không đáp.
Và rồi, nhiều người cũng lặng im ngay lúc mình cần một ai đó, lặng im từ từ rồi cũng biến mất.
Giá như người đó có thể thẳn thắn đối diện để mình có thể xé toạc bức màn quá khứ ấy đi, khiến nó mãi mãi biến mất, biết chăng lòng mình sẽ thanh thản mà chấp nhận, mà tha thứ chăng?
.
Nhưng không.
3. Mình đang chờ.
Không biết là ai, hay thậm chí là ai cũng được.
Cái cảm giác chờ đợi một điều gì đó vô định hình thật khó tả, có những lúc như thể chờ một ai đó đứng ngay trước mặt và nói lại câu anh yêu em chẳng hạn, hay như những lúc giận hờn một cái ôm và nói rằng tôi không có lỗi...một người nào đó biết nhẫn nại và hiền lành hơn với nỗi niềm của mình chăng?
Để những người luôn khao khát cái cảm giác an toàn, chẳng bao giờ phải vùi mình vào lặng câm...
Một năm, hai năm....đã chờ, đã đợi không biết bao lâu rồi. Có lẽ sắp thôi, không thể chờ được nữa, không thể đợi được nữa...
Bước ngoặt giữa những tự do và ràng buộc, yêu thương và trách nhiệm, giữa trẻ con và trưởng thành....
Lỡ đâu mình không được lựa chọn...
Không được lựa chọn người thương, hay thậm chí không được lựa chọn thương mình, yêu mình - theo cách mà mình muốn...
Đến giờ vẫn loay hoay, mệt nhoài...muốn khóc đảo điên. Nhưng vì đôi mắt này, mong mỏi cho nó sáng thêm, nhìn rõ thêm...có lẽ phải cắn chặt môi thêm một lần nữa...
....
4. Quốc Bảo có nói " Khi cô đơn, người ta mất cân bằng đã đành; yêu rồi vẫn mất cân bằng....
Tôi thích thứ tình yêu nhỏ nhẹ, từ tốn, trầm mặc, cảm thông và không chiếm hữu. Qua tình yêu ấy, ta nhìn rõ bản chất của tâm và thanh tẩy được nó, như soi vào một tấm gương thật trong"...
5. Tình yêu của mình...
Mà bây giờ cũng chẳng biết nó có phải của mình không nữa...
Nếu nó như một tấm gương, sao mình soi hoài...chỉ thấy người lòng tan tác?...
Có lẽ anh lại chơi game tới tận mấy giờ sáng rồi :)
Mà cũng có lẽ, mình không cần câu trả lời nữa...trễ rồi...
2. "Em có tin vào tình yêu không?"
Thú thật, câu hỏi đó chẳng hiểu tại sao lại cứ khiến mình suy nghĩ nhiều, cứ lởn vởn bám chặt vào trí óc này vậy.
Mà chẳng hiểu sao, càng đi tìm câu trả lời, lại càng thấy lạc lõng...
.
Mình tin vào tình yêu của người khác, tin vào thứ gọi là hạnh phúc của những người yêu nhau, gắn kết cuộc đời bên nhau kia...Nhưng, lại nghĩ: có lẽ điều đó không dành cho mình.
Có những thứ với mình chẳng bao giờ là đủ, và rồi mình nhận ra điều mình chờ đợi và cần, đôi khi chỉ là vài câu nói vào đúng thời điểm ấy thôi, ngay lúc lòng mình đổ vỡ...
Lòng đau thắt lại...như lần mình đứng trước một người và hỏi "sự thật ở đâu?"...nhưng người ấy không đáp.
Và rồi, nhiều người cũng lặng im ngay lúc mình cần một ai đó, lặng im từ từ rồi cũng biến mất.
Giá như người đó có thể thẳn thắn đối diện để mình có thể xé toạc bức màn quá khứ ấy đi, khiến nó mãi mãi biến mất, biết chăng lòng mình sẽ thanh thản mà chấp nhận, mà tha thứ chăng?
.
Nhưng không.
3. Mình đang chờ.
Không biết là ai, hay thậm chí là ai cũng được.
Cái cảm giác chờ đợi một điều gì đó vô định hình thật khó tả, có những lúc như thể chờ một ai đó đứng ngay trước mặt và nói lại câu anh yêu em chẳng hạn, hay như những lúc giận hờn một cái ôm và nói rằng tôi không có lỗi...một người nào đó biết nhẫn nại và hiền lành hơn với nỗi niềm của mình chăng?
Để những người luôn khao khát cái cảm giác an toàn, chẳng bao giờ phải vùi mình vào lặng câm...
Một năm, hai năm....đã chờ, đã đợi không biết bao lâu rồi. Có lẽ sắp thôi, không thể chờ được nữa, không thể đợi được nữa...
Bước ngoặt giữa những tự do và ràng buộc, yêu thương và trách nhiệm, giữa trẻ con và trưởng thành....
Lỡ đâu mình không được lựa chọn...
Không được lựa chọn người thương, hay thậm chí không được lựa chọn thương mình, yêu mình - theo cách mà mình muốn...
Đến giờ vẫn loay hoay, mệt nhoài...muốn khóc đảo điên. Nhưng vì đôi mắt này, mong mỏi cho nó sáng thêm, nhìn rõ thêm...có lẽ phải cắn chặt môi thêm một lần nữa...
....
4. Quốc Bảo có nói " Khi cô đơn, người ta mất cân bằng đã đành; yêu rồi vẫn mất cân bằng....
Tôi thích thứ tình yêu nhỏ nhẹ, từ tốn, trầm mặc, cảm thông và không chiếm hữu. Qua tình yêu ấy, ta nhìn rõ bản chất của tâm và thanh tẩy được nó, như soi vào một tấm gương thật trong"...
5. Tình yêu của mình...
Mà bây giờ cũng chẳng biết nó có phải của mình không nữa...
Nếu nó như một tấm gương, sao mình soi hoài...chỉ thấy người lòng tan tác?...
25 thg 6, 2013
Chẳng để làm gì nữa đâu...
*Sẽ buồn như lá
Sẽ buồn như cây
Ngày anh tìm đến
Em không còn đây*
Có thời gian để ngấu nghiến fb một người, dần dần người đến cũng chỉ vì tò mò hơn là nuôi dưỡng một tình yêu...
Mình không cấm cản nữa, mà thực ra có những thứ cấm cản nó cũng chẳng khiến nó vì thế mà bớt nhạt phai.
Mình đã từng ví thứ tình cảm mình đang có là thứ tình cảm trong một chiếc lồng kính vậy, tự do - nhưng là tự do trong lồng kính, an yên cũng vậy :)
Mình đã muốn kể hết lòng mình vào cái ngày hôm đó, thực lòng mình đã muốn nói hết tất thảy những điều mình giấu kín bao lâu nay. Nhưng rồi mình nhận ra - điều đó không còn quan trọng nữa...
Nói hay thinh lặng, với người đó cũng cùng một lối nghĩ suy.
Có lẽ mình sai...
Dù thế nào đi chăng nữa, giờ trong tâm trí người - mình cũng chẳng còn vẹn nguyên nữa. Thế nên nếu không thể hiểu, vậy thì kể nỗi lòng cho nhau nghe để làm gì? Để trách móc và hờn giận nhau thêm nữa sao....
Mình đã phải giả vờ, giả vờ coi như những điều mình biết, mình nhìn thấy và cảm nhận không hề tồn tại. Nhưng không - nó vẫn tồn tại sờ sờ như vậy. Cứ như thể bước cửa vào căn phòng này, một mình - nó đã ở đây rồi.
....
Có những điều nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, có lẽ mình sẽ vẫn mãi giữ sự ịm lặng chết tiệt này trong người mất thôi...
Nhưng mà...
.
Sao cứ mưa hoài. Mưa đêm nay, đêm mai và có lẽ còn mưa rất nhiều đêm hôm sau nữa...
Sẽ buồn như cây
Ngày anh tìm đến
Em không còn đây*
Có thời gian để ngấu nghiến fb một người, dần dần người đến cũng chỉ vì tò mò hơn là nuôi dưỡng một tình yêu...
Mình không cấm cản nữa, mà thực ra có những thứ cấm cản nó cũng chẳng khiến nó vì thế mà bớt nhạt phai.
Mình đã từng ví thứ tình cảm mình đang có là thứ tình cảm trong một chiếc lồng kính vậy, tự do - nhưng là tự do trong lồng kính, an yên cũng vậy :)
Mình đã muốn kể hết lòng mình vào cái ngày hôm đó, thực lòng mình đã muốn nói hết tất thảy những điều mình giấu kín bao lâu nay. Nhưng rồi mình nhận ra - điều đó không còn quan trọng nữa...
Nói hay thinh lặng, với người đó cũng cùng một lối nghĩ suy.
Có lẽ mình sai...
Dù thế nào đi chăng nữa, giờ trong tâm trí người - mình cũng chẳng còn vẹn nguyên nữa. Thế nên nếu không thể hiểu, vậy thì kể nỗi lòng cho nhau nghe để làm gì? Để trách móc và hờn giận nhau thêm nữa sao....
Mình đã phải giả vờ, giả vờ coi như những điều mình biết, mình nhìn thấy và cảm nhận không hề tồn tại. Nhưng không - nó vẫn tồn tại sờ sờ như vậy. Cứ như thể bước cửa vào căn phòng này, một mình - nó đã ở đây rồi.
....
Có những điều nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, có lẽ mình sẽ vẫn mãi giữ sự ịm lặng chết tiệt này trong người mất thôi...
Nhưng mà...
.
Sao cứ mưa hoài. Mưa đêm nay, đêm mai và có lẽ còn mưa rất nhiều đêm hôm sau nữa...
24 thg 6, 2013
Đau...
.
Lòng đau đến muốn ngất, giá như..
.
Giá như mình nhìn nhầm..
Để không phải biết...mình cũng chỉ như một kẻ quá giang lỡ đường...
Có lẽ....
....
Thật ra, những điều mình đang có, dù bằng lòng nhưng đôi khi nó cũng không phải là thứ mình thực sự cần.
Hóa ra, điều mình cần nhất vẻn vẹn chỉ là cái cảm giác bình yên, cảm giác được ổn định, an toàn. Mà điều này thực sự khó lắm thay...
Khi thấy một vài điều xảy ra ngay trước mắt, tự dưng lại dâng lên một cảm giác lo lắng, bất an trong lòng. Chênh vênh lắm.
Những điều mình có, người khác cũng đã có.
Những điều mình đã và đang trải qua, người khác cũng đã đi qua hết rồi...
Mình nghe, mình nhận....Và hơn hết, tất thảy mọi xúc quan cảm giác, hoàn toàn cũng chẳng phải là thứ mới mẻ vẹn nguyên....
Cứ nghĩ vu vơ rằng mình được trân quý, nhưng thật ra cũng chỉ là trong giây phút thoáng qua. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi người ta còn cần đến mình...Còn khi thời khắc ấy đi rồi, mình cũng chỉ như một thứ đồ vật bị xếp xó gắn tên "quá khứ" mà thôi.
Điều người ta làm, nếu mình là người duy nhất thì có lẽ chính vì thế mà mình cảm thấy mình là người đặc biết....nhưng nếu đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần, thì hóa ra, nó cũng chỉ là thứ phù phiếm mà thôi.
Có lẽ, thứ tình cảm thâm trầm mới thật sự là thứ tình cảm bền chặt, lòng sâu nhất...
Và cũng có lẽ, thứ tình cảm khiến mình thôi đừng đi hoang, lại chính là thứ tình cảm không lời nhưng rất thật kia...
.
Thật ra, những điều mình đang có, dù bằng lòng nhưng đôi khi nó cũng không phải là thứ mình thực sự cần.
Hóa ra, điều mình cần nhất vẻn vẹn chỉ là cái cảm giác bình yên, cảm giác được ổn định, an toàn. Mà điều này thực sự khó lắm thay...
Khi thấy một vài điều xảy ra ngay trước mắt, tự dưng lại dâng lên một cảm giác lo lắng, bất an trong lòng. Chênh vênh lắm.
Những điều mình có, người khác cũng đã có.
Những điều mình đã và đang trải qua, người khác cũng đã đi qua hết rồi...
Mình nghe, mình nhận....Và hơn hết, tất thảy mọi xúc quan cảm giác, hoàn toàn cũng chẳng phải là thứ mới mẻ vẹn nguyên....
Cứ nghĩ vu vơ rằng mình được trân quý, nhưng thật ra cũng chỉ là trong giây phút thoáng qua. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi người ta còn cần đến mình...Còn khi thời khắc ấy đi rồi, mình cũng chỉ như một thứ đồ vật bị xếp xó gắn tên "quá khứ" mà thôi.
Điều người ta làm, nếu mình là người duy nhất thì có lẽ chính vì thế mà mình cảm thấy mình là người đặc biết....nhưng nếu đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần, thì hóa ra, nó cũng chỉ là thứ phù phiếm mà thôi.
Có lẽ, thứ tình cảm thâm trầm mới thật sự là thứ tình cảm bền chặt, lòng sâu nhất...
Và cũng có lẽ, thứ tình cảm khiến mình thôi đừng đi hoang, lại chính là thứ tình cảm không lời nhưng rất thật kia...
.
18 thg 6, 2013
Yêu :)
- Đối với cậu tình yêu là gì?
- Để xem nào, nếu tớ nói với cậu tớ muốn ăn bánh dâu. Cậu sẽ quẳng hết mọi việc, chạy đi mua bánh cho tớ. Rồi cậu hổn hển chạy về và đưa cho tớ cái bánh dâu đó. Xong tớ nói "không thèm nữa"... Và vứt nó ra ngoài cửa sổ.
Đó là thứ tớ đang tìm!
- Tớ không thấy nó có liên quan gì tới tình yêu cả?
- Có đấy! Tớ muốn người đàn ông đó nói "Em đúng, Midori, đó là lỗi của anh". Anh chỉ thông minh và nhạy cảm bằng một con lừa thôi... Đề bù đắp anh sẽ mua cho em một cái bánh khác nhé?
-Rồi sao nữa.
-Tớ sẽ yêu anh ta...
*Rừng Na Uy*
P/S: Mình xem đi xem lại chắc cũng phải chục lần đoạn này mất :)
16 thg 6, 2013
Những điều đổi thay...
Sáng nay thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là nhìn vào lòng bàn tay của mình, nhìn vào từng đường chỉ tay một và săm soi cứ như một bà thầy bói vậy, nhìn hoài mà không ra - sao người ta có thể nhìn vào đây mà biết được đường nhân duyên, số mệnh,....của mình nhỉ?
Rồi tôi lại lọ mọ vào fb của một người, nhận ra cái bức ảnh đêm qua tôi tag anh đã không được để ý bằng những cái game trên fb :)
Chắc có lẽ tôi làm phiền anh thật.
Chắc có lẽ tôi làm phiền anh thật.
Rồi lại cặm cụi gỡ ra, cố gắng không nghĩ nhiều nữa.
Lòng đã tự nhủ sẽ thôi đặt mong mỏi vào người khác nữa, sẽ chỉ đặt sự mong mỏi của mình vào đúng người thôi - mà sao vẫn cứ như vậy hoài.
Lòng đã tự nhủ sẽ thôi đặt mong mỏi vào người khác nữa, sẽ chỉ đặt sự mong mỏi của mình vào đúng người thôi - mà sao vẫn cứ như vậy hoài.
Đặt sự mong mỏi vào người khác, nếu chưa đủ hiểu nhau thì tốt nhất đừng nên dựa dẫm. Nếu không sẽ rồi lại thấy thất vọng, hụt hẫng, rồi biết đâu lại làm khó, làm khổ nhau chỉ bởi việc thấy không còn đủ lòng tin vào người đó nữa.
Như hai người bạn của tôi, tôi cũng đã từng tự hỏi lòng mình như vậy khi thấy một status trên wall của T. Có lẽ hai người ấy thất vọng chỉ vì "tôi hoàn toàn đã không làm gì cả" trong một ngày đáng lý ra tôi phải làm nhiều điều đặc biệt hơn thế. Có lẽ họ nghĩ tôi đã đổi thay, khi dùng từ "vậy mà...."
.
Tôi không lý giải gì nữa, đã không buồn vội vàng nhấc người mình lên và làm một điều gì đó.
Ngay tại thời điểm đọc những dòng vẻn vẹn ấy, tôi chỉ nghĩ: Tại sao chúng ta đã thân nhau đến vậy, sự im lặng chưa bao giờ là một câu trả lời cho bình yên, cho việc mình vẫn ổn - thế sao khi tôi im lặng, mọi việc đều bị đánh đồng với sự vô tâm và hững hờ?...
---
Dường như bây giờ, thật khó để tìm được một người bạn thật sự hiền lành lắng nghe, lắng nghe một cách đúng nghĩa. Ngay cả những người yêu nhau, những người mình trân quý bây giờ cũng dễ dàng bực tức, khó chịu ngay cả những điều giản đơn nhất...
Và cũng đôi khi, người ta có thể kiên nhẫn lắng nghe tâm sự của những người xa lạ, nhưng lại vùng vằng, nóng nảy chính bởi tâm sự của những người thân quen...
Người ta cũng quên mất, đã từng có một ngày cả thế giới sụp đổ, vẫn có một ai đó chống lưng cùng mình...
Người ta quên tất thảy, như điều dĩ nhiên "trái đất vẫn quay vòng"...
Nước mắt rơi, đôi khi cũng chính vì thế...
Người cứ đi, còn tôi thì đứng lại.
Tôi hiểu, trước khi mong muốn hay mưu cầu bất kỳ một điều gì ở người khác thì chính bản thân mình phải như vậy đã...
Muốn có một người bạn thật tâm, hiền lành và biết lắng nghe, hơn hết là thông cảm. Trước hết tôi cũng phải là một người bạn như thế..
---
Tôi không phủ nhận, mình yêu và tôn sùng cái thứ tự do như một đạo lý muôn thuở của loài ngựa hoang vậy, coi nó như một bầu không khí thở của riêng và cứ thỏa sức trong nó.
Có lẽ chính điều đó sẽ khiến những ai ở bên tôi cảm thấy tôi không đủ vững chãi để người khác có thể dựa vào, không đủ an toàn để người khác có thể cảm thấy được bảo vệ, an ấm....
Có lẽ nào tôi không thể là chỗ dựa cho bất kỳ ai?
---
Trong 500 days of summer, có một câu "Con người thay đổi. Cảm xúc thay đổi. Nhưng điều đó không có nghĩa là tình yêu không có thật. Đơn giản bởi chúng ta đã trưởng thành và trưởng thành theo những cách khác nhau."
Tất cả chúng ta đều phải lớn...
Chỉ mong, đừng xung khắc với sự thay đổi từ người khác, chỉ vì họ trưởng thành theo một con đường không cùng chung...
6 thg 6, 2013
*Meow*
Hôm nay mình qua nhà M, được cùng ăn, cùng ngủ trưa, hơn hết là mèo được ôm cái bụng mỡ của M vỗ bì bạch rồi hít hà - hít hà như thể cứ sợ mất hơi vậy đó...
Chiều: Cả hai cùng nhau giặt quần áo, lau nhà, tổng vệ sinh khắp nhà luôn...
M thấy mình mồ hôi ướt áo, lạch cạch mang quạt đến để ngay sau lưng. Có ai giặt đồ mà sướng như mình không nhỉ? :))
Dọn xong cái nhà nóng và mệt đến nổi thở chắc cũng không ra hơi nữa, nhưng chẳng hiểu sao cứ nhìn M là lại thấy mọi thứ nãy giờ chỉ là nhỏ xíu, có cực thêm nữa vẫn chịu được nữa kìa...
Chiều sài gòn mưa, ôm M mà chẳng nghĩ gì nữa hết ráo, chỉ muốn cứ như vậy mãi thôi, ôm M hoài hoài, vỗ bụng mỡ của M hoài hoài, chốc chốc lại mè nheo *má phải nè, má trái nè, trán nè....thơm cái coi*...
Ở bên M - lắm lúc buồn lắm, vì mình vốn dĩ hay cô đơn mà M thì lại vô tâm chẳng nhận thấy. Thế nhưng, nỗi buồn đấy so với việc không có M ở bên, chắc chẳng thể so sánh được...
Ít ra, còn có thể đưa tay chạm vào nhau được.
Ít ra, còn có thể với - là nắm được tay.
Dẫu sau, còn có thể bên nhau...
Sài gòn rộng thế này, có M ở bên để được lăn vào lòng ủ ấm với mình vậy cũng là đủ rồi...
29 thg 5, 2013
...
Anh có biết không?
Cảm giác một mình. Duy chỉ một mình mình tồn tại giữa lòng thành phố, một mình cố gắng, một mình khóc thương, một mình chịu đựng ... buồn lắm, anh có biết không?
.
Anh có biết không thế?
Xung quanh, chẳng có ai cả...
Em chỉ muốn mình nhắm mắt một lát, một lát thôi...
Sao lòng như nước hoài, cứ dâng mãi, dâng mãi thôi...
Cái thành phố chết tiệt này, cái thành phố khốn kiếp đông đúc người như thế này, sao em tìm hoài một người để ở bên mà sao mãi vẫn không thấy.
.
Chẳng tìm thấy một ai cả.
Để ở bên.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
.
Ngay lúc này thôi mà...
.
Cảm giác một mình. Duy chỉ một mình mình tồn tại giữa lòng thành phố, một mình cố gắng, một mình khóc thương, một mình chịu đựng ... buồn lắm, anh có biết không?
.
Anh có biết không thế?
Xung quanh, chẳng có ai cả...
Em chỉ muốn mình nhắm mắt một lát, một lát thôi...
Sao lòng như nước hoài, cứ dâng mãi, dâng mãi thôi...
Cái thành phố chết tiệt này, cái thành phố khốn kiếp đông đúc người như thế này, sao em tìm hoài một người để ở bên mà sao mãi vẫn không thấy.
.
Chẳng tìm thấy một ai cả.
Để ở bên.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
.
Ngay lúc này thôi mà...
.
Chỉ là chút buồn thôi mà...
Đêm qua, tôi đọc hết tin nhắn trong chiếc điện thoại bỏ quên ấy...
Tôi nhận ra, mình khá ngờ nghệch và ngây thơ trong việc đặt lòng tin vào người khác, dù có đọc - có nghĩ được biết bao về việc niềm tin trao ai chỉ nên dành một nửa thôi. Vậy mà sao chẳng đừng, tôi vẫn đâm đầu tin người quên hết mọi lẽ khôn hay dại ở đời.
Phải thế nên đoạn đường này sao chỉ hoài những kẻ không quay lưng lại với tôi, thì cũng quay lòng mà đi theo những phù du khác.
T phù phiếm, W cũng phù phiếm, đến ngay cả M cũng phù phiếm.
Tôi không cố hỏi người hay hoài nghi gì về việc rốt cuộc vị trí của tôi ở đâu. Nhưng hóa ra là chẳng ở đâu hết, vì làm gì có chỗ nào cho tôi có thể trú ngụ an toàn trong tim kẻ khác được lâu.
Hóa ra tôi chỉ là một người bình thường trong số hàng trăm người lướt qua đời nhau hàng ngày.
Hóa ra tôi... .
Cũng chỉ là một cô gái, hoàn toàn có thể thay thế được. Giữa những nhập nhằng, đầy ắp những cái tên hiện lên trong đầu, biết bám víu vào đâu để còn tin là người chân thành. Rằng tin mình là duy nhất?
Đêm qua, buồn đến thắt lòng.
Thế nhưng giữa sự cô đơn của người và sự cô đơn của tôi, người vẫn luôn chỉ chọn chính bản thân mình. Bỏ tôi lại một quãng trống, chênh vênh.
Tôi đã im lặng quá lâu rồi...
Tại sao lại phải trả giá với những thứ giản đơn đến thế. Dù nói hay thinh lặng cũng đều phải trả một cái giá đắt như nhau. Tôi đã thinh lặng đủ lâu để thấy điều người ta cần ở tôi chỉ là những thứ ảo ảnh không tên. Tôi đã giữ cái sự im lặng chết tiệt trong người chỉ vì cảm thấy không thể nói, không thể bày tỏ, không thể làm bất kỳ điều gì hơn được nữa.
Thế nên khi mỗi cuộc vui lụi tàn, chẳng còn gì sót lại để tôi có thể trân quý mà nâng, mà níu, mà giữ trong lòng mình nữa rồi.
Có thể cùng đi với nhau, ở bên nhau hàng ngày. Thế nhưng tôi có thể kiên nhẫn đợi ai đó mỗi lần dòng người ùa ra; thế nhưng dòng người lẩn khuất, họ rồi cũng vội vã ra đi.
Có lẽ vì sự im lặng của tôi là sự im lặng lắng nghe sao?
Hay sự im lặng của tôi là sự sẻ chia trong tâm khảm - không đủ ?
/./
Tôi đã từng nghĩ mình sẽ là một người cực kỳ quan trọng với ai đó, một người mà nếu thiếu tôi - sẽ cảm thấy tim mình có một khiếm khuyết vậy. Nhưng hình như vẫn chưa thấy... Ai cũng mong muốn được nhận, được cảm thông, nhưng chưa ai nghĩ đến việc phải cho đi trước thì phải.
Điều tôi cần có lớn lao lắm không, một ai đó mang lại sự bình yên, sự đồng cảm - mà không cần phải nói gì, hứa hẹn gì quá to tát cao xa.
Một người dẫu cho tôi có vừa dứt một mối tình, cũng không đau buồn mà tuyệt vọng, đơn độc vì biết chắc sẽ còn có một người ở đó - đợi tôi, giang rộng vòng tay cởi mở nhất để tôi có thể kể về những nỗi buồn của mình, sai lầm của mình và cả nỗi đớn đau mình phải chịu nữa.
Có thể tủi thân, dựa vai rồi khóc.
Nhưng sao tìm hoài mà không thấy... . .
Tôi nhận ra, mình khá ngờ nghệch và ngây thơ trong việc đặt lòng tin vào người khác, dù có đọc - có nghĩ được biết bao về việc niềm tin trao ai chỉ nên dành một nửa thôi. Vậy mà sao chẳng đừng, tôi vẫn đâm đầu tin người quên hết mọi lẽ khôn hay dại ở đời.
Phải thế nên đoạn đường này sao chỉ hoài những kẻ không quay lưng lại với tôi, thì cũng quay lòng mà đi theo những phù du khác.
T phù phiếm, W cũng phù phiếm, đến ngay cả M cũng phù phiếm.
Tôi không cố hỏi người hay hoài nghi gì về việc rốt cuộc vị trí của tôi ở đâu. Nhưng hóa ra là chẳng ở đâu hết, vì làm gì có chỗ nào cho tôi có thể trú ngụ an toàn trong tim kẻ khác được lâu.
Hóa ra tôi chỉ là một người bình thường trong số hàng trăm người lướt qua đời nhau hàng ngày.
Hóa ra tôi... .
Cũng chỉ là một cô gái, hoàn toàn có thể thay thế được. Giữa những nhập nhằng, đầy ắp những cái tên hiện lên trong đầu, biết bám víu vào đâu để còn tin là người chân thành. Rằng tin mình là duy nhất?
Đêm qua, buồn đến thắt lòng.
Thế nhưng giữa sự cô đơn của người và sự cô đơn của tôi, người vẫn luôn chỉ chọn chính bản thân mình. Bỏ tôi lại một quãng trống, chênh vênh.
Tôi đã im lặng quá lâu rồi...
Tại sao lại phải trả giá với những thứ giản đơn đến thế. Dù nói hay thinh lặng cũng đều phải trả một cái giá đắt như nhau. Tôi đã thinh lặng đủ lâu để thấy điều người ta cần ở tôi chỉ là những thứ ảo ảnh không tên. Tôi đã giữ cái sự im lặng chết tiệt trong người chỉ vì cảm thấy không thể nói, không thể bày tỏ, không thể làm bất kỳ điều gì hơn được nữa.
Thế nên khi mỗi cuộc vui lụi tàn, chẳng còn gì sót lại để tôi có thể trân quý mà nâng, mà níu, mà giữ trong lòng mình nữa rồi.
Có thể cùng đi với nhau, ở bên nhau hàng ngày. Thế nhưng tôi có thể kiên nhẫn đợi ai đó mỗi lần dòng người ùa ra; thế nhưng dòng người lẩn khuất, họ rồi cũng vội vã ra đi.
Có lẽ vì sự im lặng của tôi là sự im lặng lắng nghe sao?
Hay sự im lặng của tôi là sự sẻ chia trong tâm khảm - không đủ ?
/./
Tôi đã từng nghĩ mình sẽ là một người cực kỳ quan trọng với ai đó, một người mà nếu thiếu tôi - sẽ cảm thấy tim mình có một khiếm khuyết vậy. Nhưng hình như vẫn chưa thấy... Ai cũng mong muốn được nhận, được cảm thông, nhưng chưa ai nghĩ đến việc phải cho đi trước thì phải.
Điều tôi cần có lớn lao lắm không, một ai đó mang lại sự bình yên, sự đồng cảm - mà không cần phải nói gì, hứa hẹn gì quá to tát cao xa.
Một người dẫu cho tôi có vừa dứt một mối tình, cũng không đau buồn mà tuyệt vọng, đơn độc vì biết chắc sẽ còn có một người ở đó - đợi tôi, giang rộng vòng tay cởi mở nhất để tôi có thể kể về những nỗi buồn của mình, sai lầm của mình và cả nỗi đớn đau mình phải chịu nữa.
Có thể tủi thân, dựa vai rồi khóc.
Nhưng sao tìm hoài mà không thấy... . .
P/S: Hôm qua, tôi đọc được một câu "I'm looking for love. Real love. Ridiculous. Inconvenient. Consuming. Can't live without each other love" (Tạm dịch là tôi đi tìm một tình yêu, tình yêu thật sự. Buồn cười, rắc rối, mãnh liệt và không thể sống thiếu nhau)
Ừ, thì tiếp tục đi tìm vậy
.
6 thg 4, 2013
Lạc lối...
Cuộc đời, chính vì có những chuyện không thể khác đi, thế nên đâm ra hụt hẫng thật.
Chính vì biết quá rõ, hiểu quá rõ người sẽ làm gì. À không, đúng nghĩa đen là "không hề làm gì" thế nên mới buồn.
Chuyện rõ ràng như đụng tay vào con nhím thì ắt ẳn sẽ phải đau ấy.
Như nhìn từ đằng xa kia là ngôi nhà ấm êm mình tưởng tượng, tiến về trong sự háo hức...rồi hóa ra là mộng tưởng.
Tôi nghĩ, mình đã tìm ra được nơi an toàn, nhưng hóa ra...tôi lầm mất rồi.
Tự dưng thấy mình ngồi đây, cười mai mỉa cho những điều rõ ràng như thế.
Đôi lúc tôi muốn được như bao đứa con gái khác, một ngày - à không, một lúc thôi cũng được. Có thể giả vờ giận dỗi, đành hanh để rồi được ai đó cuống quít xin lỗi, xoa dịu chút đỏng đảnh của mình, vì thế mà vui trong một ngày hôm đấy và tới tận ngày sau...
Nhưng không được rồi.
M quay sang giận tôi vì những đành hanh ấy. M nhắn tin lạnh lùng, không gọi điện, không ... cần biết tôi đang ở đâu...
Thực lòng đôi lúc như một kẻ cô đơn, như một con mèo hoang tìm mãi không ra nơi an toàn để trú lại, tôi ngồi ngước mắt ra nhìn trời đêm đen đặc rồi tự hỏi "Anh ở đâu?.."
"Anh ở đâu thế?"
.
Giá như trong lúc tôi đang tự tại một mình, đang cố phải xoay xở với mọi chuyện. M cho tôi dựa vào anh một lát thôi, đừng nghĩ tới cái tôi của bản thân nữa, đừng nghĩ là mới đây anh giận tôi nữa...
Cho tôi dựa vào anh một lát thôi.
Chỉ một lát.
Thì có lẽ tôi đã không như thế này. Ngày nào cũng tự vấn ."Đâu là nơi thuộc về mình?" rồi lại lơ lửng trong đống cảm xúc hỗn độn ấy.
Hình như đa số đàn ông đều không nhẹ nhàng và kiên nhẫn với người mình yêu cho lắm.
Trong guồng quay đảo đảo điên ngoài kia, đôi lúc tôi mộng ước xa xăm về người đàn ông mình sẽ sống cho tới tận đến những ngày tháng cuối cùng...
Sẽ nhẹ nhàng ôm tôi trong những lúc đau lòng nhất, ôm cho tới tận hết những ngày tháng sau cho những vết sẹo kia nguôi ngoai. Sẽ kiên nhẫn xoa dịu trong những lúc tôi tính khí thất thường. Là ở bên, chứ không lạnh lùng đi mất.
Có lẽ, lòng tôi sẽ yên lắm.
Có lẽ, lúc đó như con mèo hoang tìm thấy chủ của mình, sẽ chỉ bình yên trong lòng chủ mà thôi.
Tôi cần gì?
.
Thực sự cần gì?
.
Tại sao cứ lại phải ôm lấy thân mình để rồi vỗ về, an ủi.
Tại sao cứ phải giả vờ cười khi lòng mình nát tan.
Tại sao cứ phải giả vờ quên khi cái cảm giác đau nhói ấy ...người chưa từng và chưa hề trải qua.
.
"Anh ở đâu?
Anh ở đâu thế?
24 thg 3, 2013
Không hiểu...
Bây giờ...
Người ta vẫn có thể câu yêu nhau với người này ngay trong lúc nhắn lời yêu thương với kẻ khác.
Người ta hoàn toàn vẫn có thể vướng bận quan tâm hơn một người nhưng rồi lại biện minh rằng lòng mình không nghĩ
Mình chỉ nghĩ đơn giản, gian dối cũng vẫn chỉ là gian dối mà thôi. Dù có che giấu giỏi đến mấy, sự thật rốt cuộc vẫn chỉ có một...
Mình không hiểu.
Thực sự không hiểu...
Giữa xô bồ cuộc đời này, thấy rõ chân tình thật khó . Có lẽ đành phải hẹn nhau đến kiếp sau...
Người ta vẫn có thể câu yêu nhau với người này ngay trong lúc nhắn lời yêu thương với kẻ khác.
Người ta hoàn toàn vẫn có thể vướng bận quan tâm hơn một người nhưng rồi lại biện minh rằng lòng mình không nghĩ
Mình chỉ nghĩ đơn giản, gian dối cũng vẫn chỉ là gian dối mà thôi. Dù có che giấu giỏi đến mấy, sự thật rốt cuộc vẫn chỉ có một...
Mình không hiểu.
Thực sự không hiểu...
Giữa xô bồ cuộc đời này, thấy rõ chân tình thật khó . Có lẽ đành phải hẹn nhau đến kiếp sau...
21 thg 3, 2013
Lạ
Có những người biết rất rõ về mình mà lại chẳng hiểu gì.
Có những người không cần biết nhiều, mà vẫn hiểu...
Trớ trêu thật.
Giá như
Chỉ là giá như thôi, M hiểu tôi thêm được một chút...thì có lẽ tôi đã không tự mình lùi vào một thế giới khác như thế này... :)
Tự thỏa hiệp với chính mình, biết bằng lòng với cõi riêng, không kể lể,than trách.
Ngoài việc kể những điều thường nhật xảy ra xung quanh như chuyện một ngày sáng - trưa- chiều - tối, thì việc mở lòng ra để nói một thứ khác đi - ngày càng khó khăn hơn.
Chẳng có ai trong khoảng thời gian này, đủ để níu tôi lại nữa...
Có những người không cần biết nhiều, mà vẫn hiểu...
Trớ trêu thật.
Giá như
Chỉ là giá như thôi, M hiểu tôi thêm được một chút...thì có lẽ tôi đã không tự mình lùi vào một thế giới khác như thế này... :)
Tự thỏa hiệp với chính mình, biết bằng lòng với cõi riêng, không kể lể,than trách.
Ngoài việc kể những điều thường nhật xảy ra xung quanh như chuyện một ngày sáng - trưa- chiều - tối, thì việc mở lòng ra để nói một thứ khác đi - ngày càng khó khăn hơn.
Chẳng có ai trong khoảng thời gian này, đủ để níu tôi lại nữa...
4 thg 3, 2013
Rồi quên...
.
Có những người nếu chỉ để họ nằm vẹn nguyên trong tim mình như thế thì có lẽ sẽ tốt hơn..
Tôi sẽ làm gì nhỉ? Cất hình ảnh của mình, của cậu ấy 3 năm trước vào một chiếc hộp, khóa nó lại...và vứt chìa khóa đi đâu đó chẳng hạn...
Nó vẫn đẹp...
Vẫn tinh khôi như ngày cũ...
Đúng là chúng ta đã trưởng thành, trưởng thành theo những cách khác nhau. Thế nên đã chẳng có thể chạm vào nhau được nữa rồi...
Cậu ấy không nhận ra tôi, tôi buồn vì điều đó và cũng vui vì chính điều đó....
Thế cũng tốt...
Dù sao gặp lại, mảnh ghép cuối cùng của tôi cũng đã được tìm thấy...
Chỉ tiếc, tôi đã không thể nói với cậu ấy một câu..
Thực ra...tôi đã nhớ, đã nhớ cậu ấy rất nhiều....
Rồi thôi...
Dù rằng không hề biết, không hề nói với nhau, không hề cố tâm cất giữ...Mà sao nó những điều nằm tọt trong tâm hồn rồi...
Ừ!
Chỉ thế rồi thôi. Với tôi vậy cũng đủ rồi...
Nếu có thể gặp, tôi sẽ không nói nhớ cậu ấy nữa. Thay vào đó tôi sẽ đủ can đảm để nói...Rất vui vì được quen cậu..
Rồi thôi...
Rồi sẽ quên....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)

















