4 thg 3, 2013

Rồi quên...

.
Có những người nếu chỉ để họ nằm vẹn nguyên trong tim mình như thế thì có lẽ sẽ tốt hơn..
Tôi sẽ làm gì nhỉ? Cất hình ảnh của mình, của cậu ấy 3 năm trước vào một chiếc hộp, khóa nó lại...và vứt chìa khóa đi đâu đó chẳng hạn...
Nó vẫn đẹp...
Vẫn tinh khôi như ngày cũ...

Đúng là chúng ta đã trưởng thành, trưởng thành theo những cách khác nhau. Thế nên đã chẳng có thể chạm vào nhau được nữa rồi...

Cậu ấy không nhận ra tôi, tôi buồn vì điều đó và cũng vui vì chính điều đó....
Thế cũng tốt...
Dù sao gặp lại, mảnh ghép cuối cùng của tôi cũng đã được tìm thấy...

Chỉ tiếc, tôi đã không thể nói với cậu ấy một câu..
Thực ra...tôi đã nhớ, đã nhớ cậu ấy rất nhiều....
Rồi thôi...

Dù rằng không hề biết, không hề nói với nhau, không hề cố tâm cất giữ...Mà sao nó những điều nằm tọt trong tâm hồn rồi...

Ừ!
Chỉ thế rồi thôi. Với tôi vậy cũng đủ rồi...
Nếu có thể gặp, tôi sẽ không nói nhớ cậu ấy nữa. Thay vào đó tôi sẽ đủ can đảm để nói...Rất vui vì được quen cậu..
Rồi thôi...
Rồi sẽ quên....


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét