Bây giờ...
Người ta vẫn có thể câu yêu nhau với người này ngay trong lúc nhắn lời yêu thương với kẻ khác.
Người ta hoàn toàn vẫn có thể vướng bận quan tâm hơn một người nhưng rồi lại biện minh rằng lòng mình không nghĩ
Mình chỉ nghĩ đơn giản, gian dối cũng vẫn chỉ là gian dối mà thôi. Dù có che giấu giỏi đến mấy, sự thật rốt cuộc vẫn chỉ có một...
Mình không hiểu.
Thực sự không hiểu...
Giữa xô bồ cuộc đời này, thấy rõ chân tình thật khó . Có lẽ đành phải hẹn nhau đến kiếp sau...
Now that I think about it, I just need somebody that comfortable with the silence within me, to walk with me till the end of the world - To what? - To save me.
24 thg 3, 2013
21 thg 3, 2013
Lạ
Có những người biết rất rõ về mình mà lại chẳng hiểu gì.
Có những người không cần biết nhiều, mà vẫn hiểu...
Trớ trêu thật.
Giá như
Chỉ là giá như thôi, M hiểu tôi thêm được một chút...thì có lẽ tôi đã không tự mình lùi vào một thế giới khác như thế này... :)
Tự thỏa hiệp với chính mình, biết bằng lòng với cõi riêng, không kể lể,than trách.
Ngoài việc kể những điều thường nhật xảy ra xung quanh như chuyện một ngày sáng - trưa- chiều - tối, thì việc mở lòng ra để nói một thứ khác đi - ngày càng khó khăn hơn.
Chẳng có ai trong khoảng thời gian này, đủ để níu tôi lại nữa...
Có những người không cần biết nhiều, mà vẫn hiểu...
Trớ trêu thật.
Giá như
Chỉ là giá như thôi, M hiểu tôi thêm được một chút...thì có lẽ tôi đã không tự mình lùi vào một thế giới khác như thế này... :)
Tự thỏa hiệp với chính mình, biết bằng lòng với cõi riêng, không kể lể,than trách.
Ngoài việc kể những điều thường nhật xảy ra xung quanh như chuyện một ngày sáng - trưa- chiều - tối, thì việc mở lòng ra để nói một thứ khác đi - ngày càng khó khăn hơn.
Chẳng có ai trong khoảng thời gian này, đủ để níu tôi lại nữa...
4 thg 3, 2013
Rồi quên...
.
Có những người nếu chỉ để họ nằm vẹn nguyên trong tim mình như thế thì có lẽ sẽ tốt hơn..
Tôi sẽ làm gì nhỉ? Cất hình ảnh của mình, của cậu ấy 3 năm trước vào một chiếc hộp, khóa nó lại...và vứt chìa khóa đi đâu đó chẳng hạn...
Nó vẫn đẹp...
Vẫn tinh khôi như ngày cũ...
Đúng là chúng ta đã trưởng thành, trưởng thành theo những cách khác nhau. Thế nên đã chẳng có thể chạm vào nhau được nữa rồi...
Cậu ấy không nhận ra tôi, tôi buồn vì điều đó và cũng vui vì chính điều đó....
Thế cũng tốt...
Dù sao gặp lại, mảnh ghép cuối cùng của tôi cũng đã được tìm thấy...
Chỉ tiếc, tôi đã không thể nói với cậu ấy một câu..
Thực ra...tôi đã nhớ, đã nhớ cậu ấy rất nhiều....
Rồi thôi...
Dù rằng không hề biết, không hề nói với nhau, không hề cố tâm cất giữ...Mà sao nó những điều nằm tọt trong tâm hồn rồi...
Ừ!
Chỉ thế rồi thôi. Với tôi vậy cũng đủ rồi...
Nếu có thể gặp, tôi sẽ không nói nhớ cậu ấy nữa. Thay vào đó tôi sẽ đủ can đảm để nói...Rất vui vì được quen cậu..
Rồi thôi...
Rồi sẽ quên....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


