29 thg 5, 2013

...

Anh có biết không?
Cảm giác một mình. Duy chỉ một mình mình tồn tại giữa lòng thành phố, một mình cố gắng, một mình khóc thương, một mình chịu đựng ... buồn lắm, anh có biết không?
.
Anh có biết không thế?

Xung quanh, chẳng có ai cả...

Em chỉ muốn mình nhắm mắt một lát, một lát thôi...
Sao lòng như nước hoài, cứ dâng mãi, dâng mãi thôi...

Cái thành phố chết tiệt này, cái thành phố khốn kiếp đông đúc người như thế này, sao em tìm hoài một người để ở bên mà sao mãi vẫn không thấy.
.
Chẳng tìm thấy một ai cả.
Để ở bên.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
.
Ngay lúc này thôi mà...
.



Chỉ là chút buồn thôi mà...

Đêm qua, tôi đọc hết tin nhắn trong chiếc điện thoại bỏ quên ấy...

Tôi nhận ra, mình khá ngờ nghệch và ngây thơ trong việc đặt lòng tin vào người khác, dù có đọc - có nghĩ được biết bao về việc niềm tin trao ai chỉ nên dành một nửa thôi. Vậy mà sao chẳng đừng, tôi vẫn đâm đầu tin người quên hết mọi lẽ khôn hay dại ở đời.

 Phải thế nên đoạn đường này sao chỉ hoài những kẻ không quay lưng lại với tôi, thì cũng quay lòng mà đi theo những phù du khác.

 T phù phiếm, W cũng phù phiếm, đến ngay cả M cũng phù phiếm.

 Tôi không cố hỏi người hay hoài nghi gì về việc rốt cuộc vị trí của tôi ở đâu. Nhưng hóa ra là chẳng ở đâu hết, vì làm gì có chỗ nào cho tôi có thể trú ngụ an toàn trong tim kẻ khác được lâu.
Hóa ra tôi chỉ là một người bình thường trong số hàng trăm người lướt qua đời nhau hàng ngày.
Hóa ra tôi... .

Cũng chỉ là một cô gái, hoàn toàn có thể thay thế được. Giữa những nhập nhằng, đầy ắp những cái tên hiện lên trong đầu, biết bám víu vào đâu để còn tin là người chân thành. Rằng tin mình là duy nhất?

 Đêm qua, buồn đến thắt lòng.
Thế nhưng giữa sự cô đơn của người và sự cô đơn của tôi, người vẫn luôn chỉ chọn chính bản thân mình. Bỏ tôi lại một quãng trống, chênh vênh.

 Tôi đã im lặng quá lâu rồi...

 Tại sao lại phải trả giá với những thứ giản đơn đến thế. Dù nói hay thinh lặng cũng đều phải trả một cái giá đắt như nhau. Tôi đã thinh lặng đủ lâu để thấy điều người ta cần ở tôi chỉ là những thứ ảo ảnh không tên. Tôi đã giữ cái sự im lặng chết tiệt trong người chỉ vì cảm thấy không thể nói, không thể bày tỏ, không thể làm bất kỳ điều gì hơn được nữa.

Thế nên khi mỗi cuộc vui lụi tàn, chẳng còn gì sót lại để tôi có thể trân quý mà nâng, mà níu, mà giữ trong lòng mình nữa rồi.

 Có thể cùng đi với nhau, ở bên nhau hàng ngày. Thế nhưng tôi có thể kiên nhẫn đợi ai đó mỗi lần dòng người ùa ra; thế nhưng dòng người lẩn khuất, họ rồi cũng vội vã ra đi.

 Có lẽ vì sự im lặng của tôi là sự im lặng lắng nghe sao?
 Hay sự im lặng của tôi là sự sẻ chia trong tâm khảm - không đủ ?
 /./
 Tôi đã từng nghĩ mình sẽ là một người cực kỳ quan trọng với ai đó, một người mà nếu thiếu tôi - sẽ cảm thấy tim mình có một khiếm khuyết vậy. Nhưng hình như vẫn chưa thấy... Ai cũng mong muốn được nhận, được cảm thông, nhưng chưa ai nghĩ đến việc phải cho đi trước thì phải.
 Điều tôi cần có lớn lao lắm không, một ai đó mang lại sự bình yên, sự đồng cảm - mà không cần phải nói gì, hứa hẹn gì quá to tát cao xa.
Một người dẫu cho tôi có vừa dứt một mối tình, cũng không đau buồn mà tuyệt vọng, đơn độc vì biết chắc sẽ còn có một người ở đó - đợi tôi, giang rộng vòng tay cởi mở nhất để tôi có thể kể về những nỗi buồn của mình, sai lầm của mình và cả nỗi đớn đau mình phải chịu nữa.
Có thể tủi thân, dựa vai rồi khóc.
Nhưng sao tìm hoài mà không thấy... . .

P/S: Hôm qua, tôi đọc được một câu "I'm looking for love. Real love. Ridiculous. Inconvenient. Consuming. Can't live without each other love" (Tạm dịch là tôi đi tìm một tình yêu, tình yêu thật sự. Buồn cười, rắc rối, mãnh liệt và không thể sống thiếu nhau) 

Ừ, thì tiếp tục đi tìm vậy .