31 thg 8, 2013

Ngày cuối cùng bị mất...

"Sho, em không thể tiếp tục được nữa"
"Em không đi đâu cả. Anh có thể yêu em nhưng không bao giờ hiểu những người như em. Em không chờ nữa...."


Tôi nghĩ về những đường thẳng chạy chéo trong không gian. Dù tôi có gặp lại Rei cả trăm lần, yêu cô cả trăm lần, thì cũng sẽ làm tổn thương và chia tay cô cả trăm lần đó. Chỉ cùng một lý do. Có lẽ tôi và cô yêu nhau, nhưng không ở cạnh nhau mãi được. Chẳng phải ngang trái cuộc đời gì, chỉ là do lựa chọn của mỗi người, và yêu nhau không đủ để thay đổi bản ngã vốn có.


Trời thì vẫn gió như thế. Rồi tôi sẽ sống tốt. Rei sẽ sống tốt.
Có gặp lại nhau là tốt rồi....

(-Ngày cuối cùng bị mất - Zelda Gin-)





"Nếu chúng ta yêu nhau theo cách cũ, liệu có lại chia tay theo cách cũ không?"

26 thg 8, 2013

Forever Young...

Chỉ một ngày nữa thôi, thêm một ngày nữa được ở tự do.
Ngày mai là sẽ hết. Dù rằng sẻ chia khoảng không gian này là một điều dĩ nhiên không thể tránh khỏi, tôi biết trước...nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy buồn, rất buồn.
Dù sao cũng đã vùng vẫy, đã hít hà cái khoảng không nhỏ này được ba năm rồi.
Cái cửa sổ nhìn đêm...
Cái bàn gục xuống lặng nghe từng giai điệu trôi qua...
Dù biết trước nhưng cái cảm giác mất đi một điều gì đó thật nuối tiếc. Chắc rồi sẽ phải gắng gượng nhiều lắm, chắc cũng phải nhẫn nhịn, kìm nén rất nhiều...

Tôi tự ví mình như con chim nhỏ bị nhốt vậy :)


Tự do
Tự do
...

Mà thôi, ai cũng cần phải cố gắng, phải học để thích nghi, để vừa lòng nữa.
"Mình cũng cần phải cố gắng thêm rất rất nhiều nữa"

À, hôm qua tôi xem hết "So Young", đúng là kẻ mít ướt khi khóc rất nhiều...thật may là xem một mình.
Tôi nhớ mãi cảnh 4 cô gái cùng uống bia và nói "Tuổi thanh xuân là bất diệt..."...
Tuổi thanh xuân đúng là bất diệt...

Dù sao, thật may vì mình cũng còn trẻ, thật may vì vẫn còn ngồi đây và thoải mái với tuổi thanh xuân của mình...
Dù rằng nó buồn quá..
Thật đấy!

...
"B.S."


23 thg 8, 2013

Giá mà...

*Đêm thành phố qua chiếc cửa sổ nhỏ nhuốm đầy màu đen và nỗi buồn*

"-Em đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi...em sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa đâu..."
.
"Anh ở đâu?"
.

"Anh ở đâu?"

"Anh ở đâu?"


"Anh ở đâu?"

...



16 thg 8, 2013

Quá trễ rồi...

Quá trễ rồi anh biết không?
Trễ tự lúc nào, em cũng chẳng rõ nữa. Chỉ biết rằng mọi thứ đã không còn ở yên một chỗ vì anh nữa rồi.

....

Em không thể đợi được nữa đâu...