25 thg 6, 2013

Chẳng để làm gì nữa đâu...

*Sẽ buồn như lá
Sẽ buồn như cây
Ngày anh tìm đến
Em không còn đây*

Có thời gian để ngấu nghiến fb một người, dần dần người đến cũng chỉ vì tò mò hơn là nuôi dưỡng một tình yêu...

Mình không cấm cản nữa, mà thực ra có những thứ cấm cản nó cũng chẳng khiến nó vì thế mà bớt nhạt phai.
Mình đã từng ví thứ tình cảm mình đang có là thứ tình cảm trong một chiếc lồng kính vậy, tự do - nhưng là tự do trong lồng kính, an yên cũng vậy :)

Mình đã muốn kể hết lòng mình vào cái ngày hôm đó, thực lòng mình đã muốn nói hết tất thảy những điều mình giấu kín bao lâu nay. Nhưng rồi mình nhận ra - điều đó không còn quan trọng nữa...
Nói hay thinh lặng, với người đó cũng cùng một lối nghĩ suy.

Có lẽ mình sai...
Dù thế nào đi chăng nữa, giờ trong tâm trí người -  mình cũng chẳng còn vẹn nguyên nữa. Thế nên nếu không thể hiểu, vậy thì kể nỗi lòng cho nhau nghe để làm gì? Để trách móc và hờn giận nhau thêm nữa sao....

Mình đã phải giả vờ, giả vờ coi như những điều mình biết, mình nhìn thấy và cảm nhận không hề tồn tại. Nhưng không - nó vẫn tồn tại sờ sờ như vậy. Cứ như thể bước cửa vào căn phòng này, một mình - nó đã ở đây rồi.

....

Có những điều nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, có lẽ mình sẽ vẫn mãi giữ sự ịm lặng chết tiệt này trong người mất thôi...
Nhưng mà...
.
Sao cứ mưa hoài. Mưa đêm nay, đêm mai và có lẽ còn mưa rất nhiều đêm hôm sau nữa...



24 thg 6, 2013

Đau...

.
Lòng đau đến muốn ngất, giá như..
.
Giá như mình nhìn nhầm..

Để không phải biết...mình cũng chỉ như một kẻ quá giang lỡ đường...



Có lẽ....

....
Thật ra, những điều mình đang có, dù bằng lòng nhưng đôi khi nó cũng không phải là thứ mình thực sự cần.
Hóa ra, điều mình cần nhất vẻn vẹn chỉ là cái cảm giác bình yên, cảm giác được ổn định, an toàn. Mà điều này thực sự khó lắm thay...

Khi thấy một vài điều xảy ra ngay trước mắt, tự dưng lại dâng lên một cảm giác lo lắng, bất an trong lòng. Chênh vênh lắm.
Những điều mình có, người khác cũng đã có.
Những điều mình đã và đang trải qua, người khác cũng đã đi qua hết rồi...
Mình nghe, mình nhận....Và hơn hết, tất thảy mọi xúc quan cảm giác, hoàn toàn cũng chẳng phải là thứ mới mẻ vẹn nguyên....
Cứ nghĩ vu vơ rằng mình được trân quý, nhưng thật ra cũng chỉ là trong giây phút thoáng qua. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi người ta còn cần đến mình...Còn khi thời khắc ấy đi rồi, mình cũng chỉ như một thứ đồ vật bị xếp xó gắn tên "quá khứ" mà thôi.
Điều người ta làm, nếu mình là người duy nhất thì có lẽ chính vì thế mà mình cảm thấy mình là người đặc biết....nhưng nếu đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần, thì hóa ra, nó cũng chỉ là thứ phù phiếm mà thôi.

Có lẽ, thứ tình cảm thâm trầm mới thật sự là thứ tình cảm bền chặt, lòng sâu nhất...
Và cũng có lẽ, thứ tình cảm khiến mình thôi đừng đi hoang, lại chính là thứ tình cảm không lời nhưng rất thật kia...
.


18 thg 6, 2013

Yêu :)


- Đối với cậu tình yêu là gì?

- Để xem nào, nếu tớ nói với cậu tớ muốn ăn bánh dâu. Cậu sẽ quẳng hết mọi việc, chạy đi mua bánh cho tớ. Rồi cậu hổn hển chạy về và đưa cho tớ cái bánh dâu đó. Xong tớ nói "không thèm nữa"... Và vứt nó ra ngoài cửa sổ.
Đó là thứ tớ đang tìm!

- Tớ không thấy nó có liên quan gì tới tình yêu cả?

- Có đấy! Tớ muốn người đàn ông đó nói "Em đúng, Midori, đó là lỗi của anh". Anh chỉ thông minh và nhạy cảm bằng một con lừa thôi... Đề bù đắp anh sẽ mua cho em một cái bánh khác nhé?

-Rồi sao nữa.

-Tớ sẽ yêu anh ta...

*Rừng Na Uy*

P/S: Mình xem đi xem lại chắc cũng phải chục lần đoạn này mất :)


16 thg 6, 2013

Những điều đổi thay...

Sáng nay thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là nhìn vào lòng bàn tay của mình, nhìn vào từng đường chỉ tay một và săm soi cứ như một bà thầy bói vậy, nhìn hoài mà không ra - sao người ta có thể nhìn vào đây mà biết được đường nhân duyên, số mệnh,....của mình nhỉ?

Rồi tôi lại lọ mọ vào fb của một người, nhận ra cái bức ảnh đêm qua tôi tag anh đã không được để ý bằng những cái game trên fb :)
Chắc có lẽ tôi làm phiền anh thật. 
Rồi lại cặm cụi gỡ ra, cố gắng không nghĩ nhiều nữa.
Lòng đã tự nhủ sẽ thôi đặt mong mỏi vào người khác nữa, sẽ chỉ đặt sự mong mỏi của mình vào đúng người thôi - mà sao vẫn cứ như vậy hoài.

Đặt sự mong mỏi vào người khác, nếu chưa đủ hiểu nhau thì tốt nhất đừng nên dựa dẫm. Nếu không sẽ rồi lại thấy thất vọng, hụt hẫng, rồi biết đâu lại làm khó, làm khổ nhau chỉ bởi việc thấy không còn đủ lòng tin vào người đó nữa.

Như hai người bạn của tôi, tôi cũng đã từng tự hỏi lòng mình như vậy khi thấy một status trên wall của T. Có lẽ hai người ấy thất vọng chỉ vì "tôi hoàn toàn đã không làm gì cả" trong một ngày đáng lý ra tôi phải làm nhiều điều đặc biệt hơn thế. Có lẽ họ nghĩ tôi đã đổi thay, khi dùng từ "vậy mà...."
.
Tôi không lý giải gì nữa, đã không buồn vội vàng nhấc người mình lên và làm một điều gì đó. 
Ngay tại thời điểm đọc những dòng vẻn vẹn ấy, tôi chỉ nghĩ: Tại sao chúng ta đã thân nhau đến vậy, sự im lặng chưa bao giờ là một câu trả lời cho bình yên, cho việc mình vẫn ổn - thế sao khi tôi im lặng, mọi việc đều bị đánh đồng với sự vô tâm và hững hờ?...
---


Dường như bây giờ, thật khó để tìm được một người bạn thật sự hiền lành lắng nghe, lắng nghe một cách đúng nghĩa. Ngay cả những người yêu nhau, những người mình trân quý bây giờ cũng dễ dàng bực tức, khó chịu ngay cả những điều giản đơn nhất...
Và cũng đôi khi, người ta có thể kiên nhẫn lắng nghe tâm sự của những người xa lạ, nhưng lại vùng vằng, nóng nảy chính bởi tâm sự của những người thân quen...
Người ta cũng quên mất, đã từng có một ngày cả thế giới sụp đổ, vẫn có một ai đó chống lưng cùng mình...
Người ta quên tất thảy, như điều dĩ nhiên "trái đất vẫn quay vòng"...
Nước mắt rơi, đôi khi cũng chính vì thế...
Người cứ đi, còn tôi thì đứng lại.

Tôi hiểu, trước khi mong muốn hay mưu cầu bất kỳ một điều gì ở người khác thì chính bản thân mình phải như vậy đã...
Muốn có một người bạn thật tâm, hiền lành và biết lắng nghe, hơn hết là thông cảm. Trước hết tôi cũng phải là một người bạn như thế..
---
Tôi không phủ nhận, mình yêu và tôn sùng cái thứ tự do như một đạo lý muôn thuở của loài ngựa hoang vậy, coi nó như một bầu không khí thở của riêng và cứ thỏa sức trong nó.
Có lẽ chính điều đó sẽ khiến những ai ở bên tôi cảm thấy tôi không đủ vững chãi để người khác có thể dựa vào, không đủ an toàn để người khác có thể cảm thấy được bảo vệ, an ấm....
Có lẽ nào tôi không thể là chỗ dựa cho bất kỳ ai?

---
Trong 500 days of summer, có một câu "Con người thay đổi. Cảm xúc thay đổi. Nhưng điều đó không có nghĩa là tình yêu không có thật. Đơn giản bởi chúng ta đã trưởng thành và trưởng thành theo những cách khác nhau."
Tất cả chúng ta đều phải lớn...
Chỉ mong, đừng xung khắc với sự thay đổi từ người khác, chỉ vì họ trưởng thành theo một con đường không cùng chung...




6 thg 6, 2013

*Meow*


Hôm nay mình qua nhà M, được cùng ăn, cùng ngủ trưa, hơn hết là mèo được ôm cái bụng mỡ của M vỗ bì bạch rồi hít hà - hít hà như thể cứ sợ mất hơi vậy đó...

Chiều: Cả hai cùng nhau giặt quần áo, lau nhà, tổng vệ sinh khắp nhà luôn...
M thấy mình mồ hôi ướt áo, lạch cạch mang quạt đến để ngay sau lưng. Có ai giặt đồ mà sướng như mình không nhỉ? :))

Dọn xong cái nhà nóng và mệt đến nổi thở chắc cũng không ra hơi nữa, nhưng chẳng hiểu sao cứ nhìn M là lại thấy mọi thứ nãy giờ chỉ là nhỏ xíu, có cực thêm nữa vẫn chịu được nữa kìa...

Chiều sài gòn mưa, ôm M mà chẳng nghĩ gì nữa hết ráo, chỉ muốn cứ như vậy mãi thôi, ôm M hoài hoài, vỗ bụng mỡ của M hoài hoài, chốc chốc lại mè nheo *má phải nè, má trái nè, trán nè....thơm cái coi*...

Ở bên M - lắm lúc buồn lắm, vì mình vốn dĩ hay cô đơn mà M thì lại vô tâm chẳng nhận thấy. Thế nhưng, nỗi buồn đấy so với việc không có M ở bên, chắc chẳng thể so sánh được...
Ít ra, còn có thể đưa tay chạm vào nhau được.
Ít ra, còn có thể với - là nắm được tay.

Dẫu sau, còn có thể bên nhau...
Sài gòn rộng thế này, có M ở bên để được lăn vào lòng ủ ấm với mình vậy cũng là đủ rồi...