....
Thật ra, những điều mình đang có, dù bằng lòng nhưng đôi khi nó cũng không phải là thứ mình thực sự cần.
Hóa ra, điều mình cần nhất vẻn vẹn chỉ là cái cảm giác bình yên, cảm giác được ổn định, an toàn. Mà điều này thực sự khó lắm thay...
Khi thấy một vài điều xảy ra ngay trước mắt, tự dưng lại dâng lên một cảm giác lo lắng, bất an trong lòng. Chênh vênh lắm.
Những điều mình có, người khác cũng đã có.
Những điều mình đã và đang trải qua, người khác cũng đã đi qua hết rồi...
Mình nghe, mình nhận....Và hơn hết, tất thảy mọi xúc quan cảm giác, hoàn toàn cũng chẳng phải là thứ mới mẻ vẹn nguyên....
Cứ nghĩ vu vơ rằng mình được trân quý, nhưng thật ra cũng chỉ là trong giây phút thoáng qua. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi người ta còn cần đến mình...Còn khi thời khắc ấy đi rồi, mình cũng chỉ như một thứ đồ vật bị xếp xó gắn tên "quá khứ" mà thôi.
Điều người ta làm, nếu mình là người duy nhất thì có lẽ chính vì thế mà mình cảm thấy mình là người đặc biết....nhưng nếu đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần, thì hóa ra, nó cũng chỉ là thứ phù phiếm mà thôi.
Có lẽ, thứ tình cảm thâm trầm mới thật sự là thứ tình cảm bền chặt, lòng sâu nhất...
Và cũng có lẽ, thứ tình cảm khiến mình thôi đừng đi hoang, lại chính là thứ tình cảm không lời nhưng rất thật kia...
.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét