*Sẽ buồn như lá
Sẽ buồn như cây
Ngày anh tìm đến
Em không còn đây*
Có thời gian để ngấu nghiến fb một người, dần dần người đến cũng chỉ vì tò mò hơn là nuôi dưỡng một tình yêu...
Mình không cấm cản nữa, mà thực ra có những thứ cấm cản nó cũng chẳng khiến nó vì thế mà bớt nhạt phai.
Mình đã từng ví thứ tình cảm mình đang có là thứ tình cảm trong một chiếc lồng kính vậy, tự do - nhưng là tự do trong lồng kính, an yên cũng vậy :)
Mình đã muốn kể hết lòng mình vào cái ngày hôm đó, thực lòng mình đã muốn nói hết tất thảy những điều mình giấu kín bao lâu nay. Nhưng rồi mình nhận ra - điều đó không còn quan trọng nữa...
Nói hay thinh lặng, với người đó cũng cùng một lối nghĩ suy.
Có lẽ mình sai...
Dù thế nào đi chăng nữa, giờ trong tâm trí người - mình cũng chẳng còn vẹn nguyên nữa. Thế nên nếu không thể hiểu, vậy thì kể nỗi lòng cho nhau nghe để làm gì? Để trách móc và hờn giận nhau thêm nữa sao....
Mình đã phải giả vờ, giả vờ coi như những điều mình biết, mình nhìn thấy và cảm nhận không hề tồn tại. Nhưng không - nó vẫn tồn tại sờ sờ như vậy. Cứ như thể bước cửa vào căn phòng này, một mình - nó đã ở đây rồi.
....
Có những điều nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, có lẽ mình sẽ vẫn mãi giữ sự ịm lặng chết tiệt này trong người mất thôi...
Nhưng mà...
.
Sao cứ mưa hoài. Mưa đêm nay, đêm mai và có lẽ còn mưa rất nhiều đêm hôm sau nữa...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét