Cuộc đời, chính vì có những chuyện không thể khác đi, thế nên đâm ra hụt hẫng thật.
Chính vì biết quá rõ, hiểu quá rõ người sẽ làm gì. À không, đúng nghĩa đen là "không hề làm gì" thế nên mới buồn.
Chuyện rõ ràng như đụng tay vào con nhím thì ắt ẳn sẽ phải đau ấy.
Như nhìn từ đằng xa kia là ngôi nhà ấm êm mình tưởng tượng, tiến về trong sự háo hức...rồi hóa ra là mộng tưởng.
Tôi nghĩ, mình đã tìm ra được nơi an toàn, nhưng hóa ra...tôi lầm mất rồi.
Tự dưng thấy mình ngồi đây, cười mai mỉa cho những điều rõ ràng như thế.
Đôi lúc tôi muốn được như bao đứa con gái khác, một ngày - à không, một lúc thôi cũng được. Có thể giả vờ giận dỗi, đành hanh để rồi được ai đó cuống quít xin lỗi, xoa dịu chút đỏng đảnh của mình, vì thế mà vui trong một ngày hôm đấy và tới tận ngày sau...
Nhưng không được rồi.
M quay sang giận tôi vì những đành hanh ấy. M nhắn tin lạnh lùng, không gọi điện, không ... cần biết tôi đang ở đâu...
Thực lòng đôi lúc như một kẻ cô đơn, như một con mèo hoang tìm mãi không ra nơi an toàn để trú lại, tôi ngồi ngước mắt ra nhìn trời đêm đen đặc rồi tự hỏi "Anh ở đâu?.."
"Anh ở đâu thế?"
.
Giá như trong lúc tôi đang tự tại một mình, đang cố phải xoay xở với mọi chuyện. M cho tôi dựa vào anh một lát thôi, đừng nghĩ tới cái tôi của bản thân nữa, đừng nghĩ là mới đây anh giận tôi nữa...
Cho tôi dựa vào anh một lát thôi.
Chỉ một lát.
Thì có lẽ tôi đã không như thế này. Ngày nào cũng tự vấn ."Đâu là nơi thuộc về mình?" rồi lại lơ lửng trong đống cảm xúc hỗn độn ấy.
Hình như đa số đàn ông đều không nhẹ nhàng và kiên nhẫn với người mình yêu cho lắm.
Trong guồng quay đảo đảo điên ngoài kia, đôi lúc tôi mộng ước xa xăm về người đàn ông mình sẽ sống cho tới tận đến những ngày tháng cuối cùng...
Sẽ nhẹ nhàng ôm tôi trong những lúc đau lòng nhất, ôm cho tới tận hết những ngày tháng sau cho những vết sẹo kia nguôi ngoai. Sẽ kiên nhẫn xoa dịu trong những lúc tôi tính khí thất thường. Là ở bên, chứ không lạnh lùng đi mất.
Có lẽ, lòng tôi sẽ yên lắm.
Có lẽ, lúc đó như con mèo hoang tìm thấy chủ của mình, sẽ chỉ bình yên trong lòng chủ mà thôi.
Tôi cần gì?
.
Thực sự cần gì?
.
Tại sao cứ lại phải ôm lấy thân mình để rồi vỗ về, an ủi.
Tại sao cứ phải giả vờ cười khi lòng mình nát tan.
Tại sao cứ phải giả vờ quên khi cái cảm giác đau nhói ấy ...người chưa từng và chưa hề trải qua.
.
"Anh ở đâu?
Anh ở đâu thế?
