27 thg 11, 2014

Mẹ

Chị xăm hình xăm thứ tư, kỷ niệm 40 tháng yêu nhau. Trước khi, tôi cứ hay hỏi, nếu gia đình chị biết thì sao? Rồi nghe chị kể, tự thấy cũng thèm muốn cái gia đình ấy quá...

Nếu như tôi muốn xăm hình?
Nếu như tôi muốn nhuộm tóc đỏ, hút thuốc, đi bar, mua đồ lót ren?
Nếu như người tôi yêu là một phụ nữ?
Liệu mẹ tôi có thể nói "Hãy sống đúng với những gì con muốn, chỉ cần con hạnh phúc thôi" không ?

Thế giới đa ngã, bản năng trong tôi càng ngày càng mạnh mẽ và rõ nét đến mức, tôi sợ phải trở về nhà. Không phải ghét cái thành phố mình ở, vẫn thương gia đình, ba mẹ, nhưng tôi cô đơn nhiều lắm.
Tôi cô đơn ở đâu cũng được, chỉ xin đừng là ở trong gia đình.

Tôi cũng muốn được kể mẹ nghe mình yêu ai, thương ai, chia tay ra sao.
Cũng muốn được mẹ nói cho nghe một lần "dẫu sao cũng còn gia đình để quay lại", để tha thứ cho những lỗi lầm, bồng bột tuổi trẻ tôi trót đa mang.
Dù tôi không cảm thấy hối hận gì, vì nó giúp tôi nhận ra được nhiều lắm; chỉ là vẫn mong mọi chuyện, kết quả có thể khác đi...

Tôi và em loay hoay mệt nhoài với những cái tôi bị kìm kẹp, bản ngã bị trói lấy. Cả hai như đang mất dần đi sợ dây liên kết với gia đình, nhưng lại không thể ngồi lại thêm bất kỳ lần nào để sẻ chia nữa.
Mọi sự giải thích đều bị gạt bỏ, lên án, chê trách theo những khuôn khổ, phép tắc tôi không biết từ đâu ra.
"Sợ người ta cười, sợ người ta bieét, phải hiền lành, trắng trong; như thế kia là hư hỏng, mất nết..."
Nhiều khi tôi tự hỏi ý nghĩa việc mình có mặt trên đời là gì khi người sinh tôi ra.
Tôi chỉ nghĩ giản đơn, một ngày mình cũng được làm mẹ. Chỉ cần sinh con ra, thấy nó có đủ 5 ngón tay, thấy nó lằn lặn, khỏe mạnh...với tôi có lẽ là điều tuyệt vời lắm rồi. Chỉ muốn yêu thương nó hết lòng, mong nó có một cuộc sống bình an, và hạnh phúc thôi.

Tôi không muốn gặp ác mộng nữa, không muốn trong mơ sống với những vết hằn đỏ má, những câu người ước không có mặt tôi trên đời..để rồi sau đó lại nói thương.

Tôi chỉ mong mẹ có thể thứ tha cho tuổi trẻ của tôi, mong nó đừng phai nhạt; cho những vết sẹo trót mang theo suốt đời mà thôi...


Là thương thật thà...

Tối nay, tự dưng bạn nhắn tin cho tôi, bảo bạn thích tôi, ước gì bạn có thời gian, chúng ta có thời gian...

Tôi biết bạn thích tôi. Nhưng tôi đã không nghĩ đến chuyện đó từ lâu lắm rồi, vì trong lòng tôi lúc nào cũng chỉ giữ một hình ảnh trong lòng, chẳng thể nghĩ đến ai khác.

Nhưng tôi vẫn buồn, vì cái tin nhắn ấy lắm.
Vì sao?
Vì cách đây mấy ngày thôi, bạn đưa cô gái mình yêu về nhà, ra mắt gia đình, bè bạn.
Không biết bạn có nhớ không, cái buổi tối chúng ta ngồi ở Hồ con rùa ấy. Tôi hỏi về người bạn yêu, bạn kể cô ấy hơn bạn một tuổi, hai người quen nhau cũng đã mấy năm trời; bạn nói về cảm giác của bạn, và ngạc nhiên khi thấy tôi kể về tình yêu của mình lắm. Như là dù ngày nào gặp nhau, tôi vẫn nhớ về người tôi yêu như thường; xa là tôi cồn cào nhớ; lúc nào tôi cũng muốn gặp để nhìn anh cười vậy thôi.
Bạn kể mọi thứ nhẹ hẫng, như rằng sẽ phải thế, bạn bỏ quên cảm giác mỗi khi gặp nhau, quên cái rung động của nụ hôn, cái hơi ấm của siết tay chặt; bạn cho rằng hôn nhân chắc chẳng cần thế. Ừ, hôn nhân có thể không cần những thứ lãng mạn cao siêu, nhưng tình thương và trân trọng nhau thì rất cần. Nó không phụ thuộc vào thời gian ngắn hay dài, mà là tình cảm mình nông hay sâu...

Tôi mà biết, cái người tôi thương rứt ruột kia. Đang ngồi bên cạnh tôi đó, hôn mắt tôi mỗi tối,  đưa tôi về ra mắt ba mẹ bảo"đây là người con yêu", mà đêm khuya nhắn tin xa xôi nhớ thương ai khác, thích thầm ai khác, chắc lòng tôi đau lắm.
Cứ như tôi không thuộc vể ảnh, cứ như tôi là cô vợ có cái mác ổn định cho một cuộc hôn nhân, chứ không phải người ảnh nghĩ đến mỗi khi nằm kề. Mà như vậy nhỡ đâu có ngày nào đó ảnh tình queo bảo tôi "thương nhầm rồi, xin lỗi nghen", khi tôi đã không còn trẻ nữa, để mà nhăn nhó "ờ đi đi"; có khi từ này về sau nỗi đau dai dẳng lắm không chừng.

Nên đã thương ai, thì thương cho trót. Phận đàn bà khổ nhiều lắm bạn biết không, bạn không làm khổ tôi đâu, nhưng người đang đi cùng bạn, lỡ người ta biết được, có phải đau xót lắm không. Rủi không yêu người ta, thì nói cho biết chừng, đau giờ nhưng còn hơn là chẳng biết...
Tôi mong bạn hiểu lắm, lỡ có đọc những dòng này thì cũng hiểu cho lòng tôi, tại sao không muốn gặp bạn nữa. ...
Vậy nghen...



26 thg 11, 2014

...

Hôm qua nhà có chuột.
Là con chuột thứ tư. Mà tôi thì sợ chuột cực kì, cứ đứng trân trân trước cửa phòng tắm chực khóc.
Và chợt nhận ra tôi vờ cười nói cả ngày được, mạnh mẽ được, điện nước gì cũng ráng lôi ra sửa được, chỉ đứng trước chuột là sững người ra rồi.
Giá như còn có thể gọi cho anh.

Tôi nhìn lại những bức ảnh ít ỏi về anh trong tumblr mình, không hiểu sao, lòng buồn nhất vẫn là bức chụp từ đằng sau lưng. Lúc anh đang làm việc, còn tôi thì lăn lộn trên giường đọc sách...
Lúc đó vừa thương anh đi làm mệt vất vả, về nhà lại không được nghỉ ngơi, làm việc liên hồi đến mức ngủ quên lúc nào không biết.

Lưng anh. Lúc nào nhìn cũng thấy thương, cũng muốn ôm từ đằng sau giữ ấm.
Cả những lần cãi vã, chỉ cần thấy anh quay lưng, là đã muốn vòng tay níu lại rồi.

Từ nay, sẽ không còn được nhìn nữa.
Buồn nhỉ?


25 thg 11, 2014

Những ngày cuối cùng

Sáng nay, tôi đọc một câu thơ của TVA:
"Tháng mười một hình như đâu dành cho những cuộc chia ly?
  Thế mà bầu trời sáng nay nhìn như muốn khóc"

Mỗi khi đứng ở ngã tư đường nào đó, tôi hay ngước nhìn bầu trời xanh; cảm giác như dù mình có đi đâu chăng nữa, trời xanh vẫn mãi luôn là của mình vậy. Những ngày cuối cùng của tháng 11 sắp qua đi, cái ngày tôi rời thành phố cũng gần đến. Kể từ ngày đó tới nay, loay hoay chút thôi mà cũng 3 tháng đã trôi qua, 3 tháng với biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra, những "làn cuối cùng gặp nhau" hóa vậy mà chẳng phải là lần cuối....

Hôm nay, tôi mua cho anh món quà sinh nhật sắp tới, là lần đầu tiên, và có lẽ cũng là lần cuối cùng. Nhiều khi tôi ước sao thời gian có thể tịnh tiến, để tôi có thể cùng anh nắm nay nhau bước qua mùa đông này, cùng nhau uống tách trà nóng, đọc sách cho nhau nghe;  rồi tôi có thể an lòng mà đi xa, còn anh ở lại.

Bây giờ tôi không còn buồn nữa, dù trong những ngày bơ vơ, thi thoảng tôi vẫn tự hỏi không biết bây giờ anh làm gì, ở đâu, có ăn đủ 3 bữa một ngày không, có hay bị đau bụng, đau đầu nữa không; rồi tôi cố không thở dài nữa "sao mà mình ngốc quá chừng vậy không biết".
Nhiều khi tôi mong, giá mà mình như người ta, đi cái là đi luôn, không ngoái đầu lại tìm nữa; biết mất là mất, chẳng còn lại gì đâu. Vậy mà cũng trót nghĩ, cái ngày mình lẻ loi ở sân bay, có ai đi kiếm mình không nữa kìa...Nhưng biết sẽ là không. Ngày tôi đi, sẽ chẳng ai biết cả.

Tôi sợ cảnh tiễn biệt. Sợ phải vẫy tay chào cái người mình thương thắt lòng, từ nay không thể nhìn thấy nhau được nữa; sợ cứ mải loay hoay, không biết mình có trót quên thứ gì ở lại không; sợ tới bên kia thành phố rồi, mới chợt òa khóc ... hóa ra mình bỏ quên tình yêu ở lại. Chắc sẽ đau đáu hoài không thôi...
Vậy mà tôi không chúc người ta được một lần, "Mau mau kiếm vợ hiền rồi ráng mà sống hạnh phúc nghen" Chỉ sợ giờ nghĩ vậy, mà lúc nhỏ nhen lại nghĩ khác "Sao không dám can đảm cho tình yêu của mình hả anh?"
Thấy mình sao mà tệ bạc quá chừng...

Thôi, không viết nữa đâu.
Tự dưng. Viết ra cho nhẹ lòng, vậy mà nó vẫn buồn...muốn khóc.