Tối nay, tự dưng bạn nhắn tin cho tôi, bảo bạn thích tôi, ước gì bạn có thời gian, chúng ta có thời gian...
Tôi biết bạn thích tôi. Nhưng tôi đã không nghĩ đến chuyện đó từ lâu lắm rồi, vì trong lòng tôi lúc nào cũng chỉ giữ một hình ảnh trong lòng, chẳng thể nghĩ đến ai khác.
Nhưng tôi vẫn buồn, vì cái tin nhắn ấy lắm.
Vì sao?
Vì cách đây mấy ngày thôi, bạn đưa cô gái mình yêu về nhà, ra mắt gia đình, bè bạn.
Không biết bạn có nhớ không, cái buổi tối chúng ta ngồi ở Hồ con rùa ấy. Tôi hỏi về người bạn yêu, bạn kể cô ấy hơn bạn một tuổi, hai người quen nhau cũng đã mấy năm trời; bạn nói về cảm giác của bạn, và ngạc nhiên khi thấy tôi kể về tình yêu của mình lắm. Như là dù ngày nào gặp nhau, tôi vẫn nhớ về người tôi yêu như thường; xa là tôi cồn cào nhớ; lúc nào tôi cũng muốn gặp để nhìn anh cười vậy thôi.
Bạn kể mọi thứ nhẹ hẫng, như rằng sẽ phải thế, bạn bỏ quên cảm giác mỗi khi gặp nhau, quên cái rung động của nụ hôn, cái hơi ấm của siết tay chặt; bạn cho rằng hôn nhân chắc chẳng cần thế. Ừ, hôn nhân có thể không cần những thứ lãng mạn cao siêu, nhưng tình thương và trân trọng nhau thì rất cần. Nó không phụ thuộc vào thời gian ngắn hay dài, mà là tình cảm mình nông hay sâu...
Tôi mà biết, cái người tôi thương rứt ruột kia. Đang ngồi bên cạnh tôi đó, hôn mắt tôi mỗi tối, đưa tôi về ra mắt ba mẹ bảo"đây là người con yêu", mà đêm khuya nhắn tin xa xôi nhớ thương ai khác, thích thầm ai khác, chắc lòng tôi đau lắm.
Cứ như tôi không thuộc vể ảnh, cứ như tôi là cô vợ có cái mác ổn định cho một cuộc hôn nhân, chứ không phải người ảnh nghĩ đến mỗi khi nằm kề. Mà như vậy nhỡ đâu có ngày nào đó ảnh tình queo bảo tôi "thương nhầm rồi, xin lỗi nghen", khi tôi đã không còn trẻ nữa, để mà nhăn nhó "ờ đi đi"; có khi từ này về sau nỗi đau dai dẳng lắm không chừng.
Nên đã thương ai, thì thương cho trót. Phận đàn bà khổ nhiều lắm bạn biết không, bạn không làm khổ tôi đâu, nhưng người đang đi cùng bạn, lỡ người ta biết được, có phải đau xót lắm không. Rủi không yêu người ta, thì nói cho biết chừng, đau giờ nhưng còn hơn là chẳng biết...
Tôi mong bạn hiểu lắm, lỡ có đọc những dòng này thì cũng hiểu cho lòng tôi, tại sao không muốn gặp bạn nữa. ...
Vậy nghen...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét