Hôm qua nhà có chuột.
Là con chuột thứ tư. Mà tôi thì sợ chuột cực kì, cứ đứng trân trân trước cửa phòng tắm chực khóc.
Và chợt nhận ra tôi vờ cười nói cả ngày được, mạnh mẽ được, điện nước gì cũng ráng lôi ra sửa được, chỉ đứng trước chuột là sững người ra rồi.
Giá như còn có thể gọi cho anh.
Tôi nhìn lại những bức ảnh ít ỏi về anh trong tumblr mình, không hiểu sao, lòng buồn nhất vẫn là bức chụp từ đằng sau lưng. Lúc anh đang làm việc, còn tôi thì lăn lộn trên giường đọc sách...
Lúc đó vừa thương anh đi làm mệt vất vả, về nhà lại không được nghỉ ngơi, làm việc liên hồi đến mức ngủ quên lúc nào không biết.
Lưng anh. Lúc nào nhìn cũng thấy thương, cũng muốn ôm từ đằng sau giữ ấm.
Cả những lần cãi vã, chỉ cần thấy anh quay lưng, là đã muốn vòng tay níu lại rồi.
Từ nay, sẽ không còn được nhìn nữa.
Buồn nhỉ?

rồi tất cả sẽ qua...
Trả lờiXóaMình cũng mong vậy...:)
Trả lờiXóa