20 thg 7, 2013

Loay hoay

1. Sáng nay, vừa tỉnh giấc mình đã vội vã gửi cho M một tin nhắn...M chưa trả lời kịp, chắc anh đang ngủ say...
Có lẽ anh lại chơi game tới tận mấy giờ sáng rồi :)
Mà cũng có lẽ, mình không cần câu trả lời nữa...trễ rồi...


2. "Em có tin vào tình yêu không?"
Thú thật, câu hỏi đó chẳng hiểu tại sao lại cứ khiến mình suy nghĩ nhiều, cứ lởn vởn bám chặt vào trí óc này vậy.
Mà chẳng hiểu sao, càng đi tìm câu trả lời, lại càng thấy lạc lõng...
.
Mình tin vào tình yêu của người khác, tin vào thứ gọi là hạnh phúc của những người yêu nhau, gắn kết cuộc đời bên nhau kia...Nhưng, lại nghĩ: có lẽ điều đó không dành cho mình.

Có những thứ với mình chẳng bao giờ là đủ, và rồi mình nhận ra điều mình chờ đợi và cần, đôi khi chỉ là vài câu nói vào đúng thời điểm ấy thôi, ngay lúc lòng mình đổ vỡ...
Lòng đau thắt lại...như lần mình đứng trước một người và hỏi "sự thật ở đâu?"...nhưng người ấy không đáp.
Và rồi, nhiều người cũng lặng im ngay lúc mình cần một ai đó, lặng im từ từ rồi cũng biến mất.

Giá như người đó có thể thẳn thắn đối diện để mình có thể xé toạc bức màn quá khứ ấy đi, khiến nó mãi mãi biến mất, biết chăng lòng mình sẽ thanh thản mà chấp nhận, mà tha thứ chăng?
.
Nhưng không.


3. Mình đang chờ.
Không biết là ai, hay thậm chí là ai cũng được.
Cái cảm giác chờ đợi một điều gì đó vô định hình thật khó tả, có những lúc như thể chờ một ai đó đứng ngay trước mặt và nói lại câu anh yêu em chẳng hạn, hay như những lúc giận hờn một cái ôm và nói rằng tôi không có lỗi...một người nào đó biết nhẫn nại và hiền lành hơn với nỗi niềm của mình chăng?
Để những người luôn khao khát cái cảm giác an toàn, chẳng bao giờ phải vùi mình vào lặng câm...

Một năm, hai năm....đã chờ, đã đợi không biết bao lâu rồi. Có lẽ sắp thôi, không thể chờ được nữa, không thể đợi được nữa...

Bước ngoặt giữa những tự do và ràng buộc, yêu thương và trách nhiệm, giữa trẻ con và trưởng thành....
Lỡ đâu mình không được lựa chọn...
Không được lựa chọn người thương, hay thậm chí không được lựa chọn thương mình, yêu mình - theo cách mà mình muốn...

Đến giờ vẫn loay hoay, mệt nhoài...muốn khóc đảo điên. Nhưng vì đôi mắt này, mong mỏi cho nó sáng thêm, nhìn rõ thêm...có lẽ phải cắn chặt môi thêm một lần nữa...

....
4. Quốc Bảo có nói " Khi cô đơn, người ta mất cân bằng đã đành; yêu rồi vẫn mất cân bằng....
Tôi thích thứ tình yêu nhỏ nhẹ, từ tốn, trầm mặc, cảm thông và không chiếm hữu. Qua tình yêu ấy, ta nhìn rõ bản chất của tâm và thanh tẩy được nó, như soi vào một tấm gương thật trong"...


5. Tình yêu của mình...
Mà bây giờ cũng chẳng biết nó có phải của mình không nữa...
Nếu nó như một tấm gương, sao mình soi hoài...chỉ thấy người lòng tan tác?...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét