Anh có biết không?
Cảm giác một mình. Duy chỉ một mình mình tồn tại giữa lòng thành phố, một mình cố gắng, một mình khóc thương, một mình chịu đựng ... buồn lắm, anh có biết không?
.
Anh có biết không thế?
Xung quanh, chẳng có ai cả...
Em chỉ muốn mình nhắm mắt một lát, một lát thôi...
Sao lòng như nước hoài, cứ dâng mãi, dâng mãi thôi...
Cái thành phố chết tiệt này, cái thành phố khốn kiếp đông đúc người như thế này, sao em tìm hoài một người để ở bên mà sao mãi vẫn không thấy.
.
Chẳng tìm thấy một ai cả.
Để ở bên.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
Ngay lúc này thôi.
.
Ngay lúc này thôi mà...
.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét