Đường thì ngày càng dài, biết nhiều cũng chỉ khiến lòng thêm đau xót.
Mình đã đi một đoạn đường quá dài mà chỉ biết im lặng.
Tumblr, mình đã đọc đi đọc lại biết bao nhiêu lần, khóc biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn không thể nào làm quen được với nó.
Mình đã tưởng tượng một ngày trong tay mình là một nắm thuốc, mình sẽ chọn một bãi cả xanh ngập nắng vàng, bật một đoạn nhạc nào đó chẳng hạn. Mình nằm đó.
Kết thúc.
...
Dù sao nó cũng đẹp. Ít hơn là bây giờ. Ít hơn là những ngày qua.
Đoạn đường này cứ tua đi tua lại, bắt đầu - kết thúc, bắt đầu lại - kết thúc như "bắt đầu lại"
Chậm rãi.
Mệt mỏi.
Mình cứ tưởng mình không hề tiếc, hóa ra nhiều thứ cũng đã chết đuối từ lâu rồi...
Nhưng dù sao mình cũng không hề hối hận, chưa bao giờ và cũng không bao giờ.
Mà thôi...cũng chỉ là chuyện thường ngày...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét