27 thg 9, 2013

Chạm thu...

Đêm qua Sài gòn đổ mưa, sau hai ngày oi bức cuối cùng cũng đã trút mưa, hậu quả là tôi như con mèo ướt sũng nằm bẹp góc phòng cuộc mình, và thở khóc nhọc.
Sụt sịt, ho khan...

2h38', sáng tôi tỉnh giấc sau một giấc mộng không yên.
Kể từ ngày rời đi, ngày nào thức giấc tôi cũng biết mình vừa trải qua một điều gì đó chẳng lành, là do dự cảm hay tâm bất an, tôi cũng chẳng rõ nữa.
Không biết nếu đi mua mấy cái dream catcher, thì liệu nó có giúp được gì cho tôi một giấc an lành không nhỉ?


À, trời vừa đổ mưa. Tôi đang mở playlist của Sophie...
"I ain't got the heart.
Go with the morning
I'll stay with my heart...

Không hiểu sao, dạo này dường như tôi không thể chịu đựng được những người xung quanh nữa thì phải. Mọi thứ dường như khó khăn hơn, tôi không hòa nhập được... Có thể là do tôi tự làm khó người, tự để sự ích kỷ của mình lớn lên không phải phép chăng.
Cũng có thể là như thế thật.

Như H, cậu ấy tốt bụng, thật thà, hiền lành và cố quan tâm tôi đang nghĩ gì; thế nhưng càng cố chen chân vào cuộc sống của tôi, cậu ấy lại tự đẩy mình ra xa thôi thêm một chút...Ngay từ lúc đầu, người như cậu đã chẳng thể hiểu được rồi. Những cm vô vị của cậu ấy chỉ càng khiến tôi cảm thấy mình vô cảm thêm thôi, tôi lẳng lặng ẩn toàn bộ stt ở những nơi cậu ấy đặt chân tới...
Cậu ấy khác tôi nhiều thứ lắm, cuộc sống của cậu ấy thẳng một cách đúng nghĩa - không như tôi...Thế nên không cùng nhịp giao cảm.

Và cũng như cô bạn của tôi và một vài lần tôi nghe những lời nói gió thoáng qua ấy, tôi đã muốn mình chẳng thể bận lòng hơn được nữa. Dù đã nhiều lần không phản kháng, nhưng hình như tôi càng im lặng thì sự im lặng của tôi lại bị hiểu ngầm như sự khó chịu, khó hòa đồng nào đó vậy.
Cô ấy ghét sự tự do như tôi, ghét cái kiểu sống nông nổi, bốc đồng nghịch lý và hành động theo cảm xúc nhiều như tôi. Chúng tôi mất dần tiếng nói chung, bạn bè cũng chỉ là danh nghĩa...
Cho đến khi tôi nghe được đích xác cô ấy nói tôi vào cái ngày viết về ước mơ của mình, bỗng dưng...tôi có cảm giác xa lạ quá...
...

Đám đông ồn ào náo nhiệt, nhưng tôi lại hững hờ và cảm thấy nhạt thếch như một mụ già cũ kỹ nào đó vậy.

Có khi nào tôi giống anh chàng trong chuyện quả dâu không? Ích kỷ, tự kiêu, ngu ngốc, thiển cẩn. Muốn thay đổi nhưng lại sợ đánh mất chính mình, nhưng nếu không thay đổi...tôi sẽ sống cả đời trong cái cảm giác này mất...
Thế đấy, thế có rối rắm không cơ chứ?

...
Thêm nữa, viber khốn kiếp sau khi tự động cập nhật đã xóa toàn bộ sms của tôi...bỗng dưng tôi thành kẻ trắng tay. Buồn nhỉ?

Thôi, không kể về nỗi buồn nữa. Càng viết thì càng thấy con chữ lộn xộn và vụng về...
Ừ thì nghe nhạc tiếp vậy...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét