1 thg 10, 2013

Nghĩ...

1. Tôi vừa ghé bệnh viện về.
Cái cảm giác phải đi một mình - không ai kề bên hỏi han đôi khi cũng tủi thân thật. Cũng may là không sao, chứ nếu phải như cô bạn tôi, có lẽ tôi không thể chịu đựng được mất, gánh cả trên vai sức nặng không chỉ ở tinh thần...

2. Lúc đi, tôi có thỉnh thoảng nhìn qua gương chiếu hậu vài lần. Ngoài vài ba cái xe lạ hoắc, vẫn là không có bóng dáng ấy.
Chẳng biết tôi phải như thế bao nhiêu lần nữa, mới khắc ghi vào tim mình cái hình ảnh đó, " chẳng ai đuổi theo ta cả"

3. Ở bên một vài người, tôi nghĩ nỗi buồn của tôi không được phép tồn tại trong mắt họ. Nếu có, tôi phải làm sao sớm nhất nén chặt nó xuống, một hay vài tiếng đồng hồ cũng được - không được để nó kéo dài quá lâu.
Tại sao phải vậy nhỉ?
*cười*
Nếu không vậy, chắc hẳn những gì phải nhận lại có khi còn nặng nề hơn cả nỗi buồn ban đầu ấy chứ. Là sự thất vọng chẳng thể thốt lên lời, tôi nghĩ vậy rồi giữ trong lòng mình, vậy thôi.
Dù, cũng có khi nghĩ "giá mà..."
...

4. Có lẽ T giận tôi rồi, mà biết sao được. Sao cậu ấy không nghĩ đến những gì tôi cố gắng nhẫn nhịn trong suốt thời gian qua trong khi cậu ấy vui vẻ bay nhảy; và sau đó là những cuộc gọi "nhờ" khi có việc cần đến tôi. Đó gọi là "bạn"?..

5. Tôi có nghĩ đến anh ấy vài lần. Và nghĩ sớm hay muộn, mối nhân duyên này cũng sẽ đứt. Anh cũng có người cần phải được quan tâm, anh sẽ làm gì với cái khoảng cách và mối quan hệ phù phiếm này chứ?...
...
"Em đang tìm kiếm điều gì thế...?"


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét