3 thg 4, 2014

M

Em đã nghĩ về những cánh tay
Và mơ thấy những đường gân gồ lên như thớ gỗ
Cánh tay sẽ chắn cho em nhiều giông gió
Cánh tay khép những ô vuông căn nhà nhiều cửa sổ
Căn nhà của lòng em...
Để bão tố dừng lại trước thềm
nuốt cạn từng tiếng phong linh hoảng giật...

Có thể nào người đó rồi biết hết?
Có thể nào tới được căn phòng trống chỉ riêng em?
...
Người ta bảo 
"Cánh tay đàn ông không đỡ nổi sự lãng mạn của đàn bà"
...
Có thể
một ngày
Em thôi dệt tầm gai
Khi những thùy châu bật khóc
..
Cũng sẽ tựa nương một cánh tay nào
...
Đừng trách em và đừng hỏi tại sao!





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét