[...]
Mười hai năm rồi, tôi chỉ muốn gặp Thụy để hỏi. Tôi muốn hoãn tất cả chỉ để gặp Thụy.
Những ngày ấy Thụy ở đâu, gặp ai, làm gì.
Ngôi nhà hai tầng, bảng hiệu chữ Hoa, hai cái đèn lồng.
Những ngày ấy, tôi nằm ôm thằng Vĩnh. Căn hộ mười tám mét vuông khu tập thể để La Thành. Cái giường đôi để góc trong cùng. Bên cạnh là giá sách Thụy đóng cho tôi. Giữa nhà là cái bàn nhỏ, đôi ghế con cũng do Thụy đóng. Tôi và Thụy ngồi uống chè các buổi đêm sáng. Tôi đọc sách cho Thụy các buổi chiều muộn. Tôi kể cho Thụy về Leningrad. Đêm trắng. Sông Neva. Cầu mở. Những mùa đông không có Thụy. Tôi muốn hoãn tất cả.
Chỉ để gặp Thụy.
Chỉ để hỏi Thụy những ngày ấy Thụy ở đâu, gặp ai, làm gì. Cuộc sống riêng của Thụy hiện nay tôi không cần biết. Nhưng tôi muốn biết những ngày ấy.
...
Ba trăm sáu mươi lăm ngày, tôi không cần gì ngoài Thụy. Ba trăm sáu lăm ngày, tôi chỉ nghĩ đến lúc Thụy ra đi. Thư viện Hà Nội lúc đấy chưa có Freud, nhưng không cần Freud thì tôi cũng biết sợ mất Thụy.
Con người ta cứ sợ cái gì thì bị cái đấy ám ảnh.
(Chianatown - Thuận )

Nhạc buồn, bài cũng buồn
Trả lờiXóaQuyển sách ấy, vốn dĩ đã rất buồn...
Xóa