8 thg 9, 2014

T

T ơi,
Chuyện chia ly, vốn dĩ đã rất buồn rồi. Nói ra được cũng buồn, không nói ra được mà phải giữ tâm tưởng trong lòng, cũng đau lòng lắm.
Nhưng vẫn phải giấu thôi.

Em mệt rồi.
Rất mệt ấy.
Em lang thang đủ mọi ngóc ngách, nhưng vẫn thấy lạc vọng lắm.

Em nhìn thấy bức hình ấy, rồi chợt nhận ra "À, đây mới là những điều tốt nhất cho anh, đúng đắn nhất cho anh. Cuộc sống của anh, rất cần những điều như vậy. Chứ không phải là những mất mát, tổn thương, sợ hãi, bất an...từ em"

Em đã biết mình nên làm gì rồi...



1 nhận xét: